[TSNTTT] Chương 2: Hái thuốc biết chữ

Edit: Pei

Lão đại phu họ Qua, là đại phu duy nhất ở gần Ngũ thôn trang này, nghe nói trước kia là đại phu của dược đường ở Thanh Sơn Hương, sau khi già thì hồi thôn dưỡng lão, nhưng khi thôn dân có ốm đau gì, Qua đại phu cũng sẽ đến để trị liệu, hơn nữa thu tiền cũng rất ít, là một người có uy vọng được thôn dân kính trọng.

Xích Thủy lưng đeo cái gùi đựng dược, đến trước nhà đại phu, cửa gỗ giản dị khép hờ , nàng ở trên cửa gõ ba cái, chợt nghe một giọng nữ ôn hòa truyền đến.

“Ai a? Vào đi!” Nghe thanh âm hẳn là thê tử của Qua đại phu – Qua đại nương .

Xích Thủy nhẹ đẩy cửa gỗ, tầm mắt hướng phía trong nhìn qua, liền thấy trong viện có một cái áo đặt trên bàn gỗ, vây quanh là vài cái ghế bằng gỗ, khắc hoa văn cổ xưa. Trên bàn bày biện mấy khối vải vụn, ngồi bên cạnh bàn là một phụ nhân* khoảng bốn mươi tuổi. Phụ nhân này búi tóc kiểu Linh Vân, trên đầu cắm một cây trâm bằng ngọc bích có chạm trổ hoa văn, không có trang sức khác. Dung nhan sáng bóng, vừa thấy chính là người khéo bảo dưỡng. Thân mặc một bộ áo bông màu tím, có thêu hoa văn, cả người nhìn qua rất trang trọng mà thanh lịch. Trên tay nàng cầm một cây kim linh hoạt thêu, giương mắt nhìn Xích Thủy, trong mắt có chút nghi hoặc.
(*phụ nhân: Phụ nữ đã có chồng)

Xích Thủy vội vàng nói: “Qua đại nương, ta là Tam nữ nhi của Xích gia ở Lân thôn Xích Thủy, nửa tháng trước Qua đại phu có qua nhà của ta khám bệnh.”

Qua đại nương buông tay xuống dừng việc thêu thùa, nghĩ một chút, nói: “Nhà ngươi mới có thêm một tiểu tử đúng không? Nương ngươi thân thể có đỡ hơn không?”

“Cảm ơn Qua đại lo lắng, nương ta hiện tại tốt hơn nhiều, còn phải đa tạ Qua đại phu khám và chữa bệnh . Xin hỏi Qua đại phu có ở đây không?” Xích Thủy mặt lộ vẻ cảm kích, trong lòng nghĩ, Qua đại nương này cũng là một người có tấm lòng lương thiện.

“Đang ở bên trong chế dược, ngươi trực tiếp đi qua bên kia.” Ngón tay Qua đại nương chỉ một hướng.

Xích Thủy tạ ơn Qua đại nương, đi theo hướng nàng chỉ, xem ra đây là đường đến hậu viện , hai bên hoa viên có vài loại hoa cỏ, nhìn rất là sạch sẽ.

Đi đến cuối đường, liền nhìn thấy một thằng bé đang sắp xếp lại dược liệu để phơi nắng, bên cạnh cách đó không xa, Qua đại phu đang nấu dược. Trên bàn bên cạnh bày nhiều gói thuốc, xem ra hẳn là phối dược.

Qua đại phu ngẩng đầu, nhìn thấy Xích Thủy tiến vào. Xích Thủy vội buông gùi trên lưng xuống nói: “Qua đại phu, ta là tam nữ nhi của Xích gia ở Lân thôn tên Xích Thủy, đa tạ Qua đại phu nửa tháng trước đến khám, nương của ta đã tốt hơn nhiều, đây là dược thảo mà ta lỡ tay hái hơi nhiều, ngươi xem có thể dùng được không?”

Qua đại phu vừa tới tiếp nhận cái gùi, vừa dặn dò: “Nương ngươi mấy ngày nay không thể cảm lạnh, thời điểm chăm sóc nhớ để ý.”

Nói xong liền đem gùi dược thảo lấy ra để trên bàn, “Nha, mấy dược liệu này ngươi đã phơi nắng ?”

“Ân, đó là trước đó vài ngày, ta sợ không phơi liền hỏng mất, ta đều dùng nước trong trước tẩy sạch rồi mới phơi .” Xích Thủy vội vàng nói.

“Ân, không sai, không sai. Phơi ở sức nóng hoàn hảo. Bất quá hai loại dược thảo này tốt nhất không được phơi cùng một chỗ, sẽ ảnh hưởng đến dược tính của dược thảo .” Qua đại phu chỉ vào hai loại dược thảo nói xong, sau đó đem dược thảo giao cho bé trai ở bên cạnh, lại quay đầu nhìn Xích Thủy.

“Thật sự là tiểu cô nương thông minh, dược thảo này ta lấy.” Qua đại phu mỉm cười, tay vuốt ve râu dài.

Xích Thủy sờ sờ đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Ta nghĩ nhìn thêm nhiều dược thảo chút, đến lúc đó hái đưa tới cho người.”

Qua đại phu nghĩ một chút, “Cũng tốt, ngươi cách ba ngày vào giờ hợi đến đây tìm Thanh Mộc, hắn sẽ dạy ngươi.” Thanh mộc chính là bé trai bên cạnh, bộ dáng khoảng mười hai mười ba tuổi.

Qua đại phu nói chuyện ra vẻ tốt lắm, lại quay đầu nói với Thanh Mộc: “Nói với tiểu cô nương một vài địa phương cần chú ý để hái thuốc, trước hết nói mấy cái cơ bản đi.” Nói xong liền đem Xích Thủy giao cho Thanh Mộc, bản thân đi về phòng.

Xích Thủy khi về đến nhà, vẫn không thể tin được, thành công dễ dàng như thế. Trong bụng của nàng chuẩn bị một đống lớn không kịp nói ra, Thanh Mộc nói về sau hái dược liệu đều theo giá cả đã ấn định mà thu mua, về sau nàng cũng có một phần thu nhập , tuy rằng là thu nhập hơi ít.

Thanh mộc lại dạy nàng vài loại dược thảo, còn nhân tiện nói một chút về dược tính của vài loại dược thảo, tùy theo tình trạng bệnh mà hái, phơi nắng như thế nào, sau đó để nàng qua ngày nữa qua.

Xích Thủy lưng đeo gùi nhỏ, mang theo cái cuốc nhỏ, lại tìm một ít phiến trúc mà cha nàng đã tước, lại rồi đi vào núi.

Phiến trúc này là Xích Thủy cố ý bảo cha làm , Bên ngoài hậu sơn tuy tuy rằng không có động vật lớn hung dữ, nhưng nhưng vài con thỏ nhỏ, sóc nhỏ ngẫu nhiên vẫn có thể gặp được . Xích Thủy nghĩ khi hái thuốc nhân tiện làm vài cái bẫy nhỏ, chính là cái loại làm cái hố sâu phía dưới cắm phiến trúc, phía trên dùng cây khô che đậy, cái loại này có chút ôm cây đợi thỏ, sau đó ở bên cạnh lưu lại ký hiệu, cách vài ngày đi xem, ngẫu nhiên sẽ có thu hoạch , cũng không tính là cải thiện sinh hoạt.

Ba ngày sau, Xích Thủy nửa đêm liền dậy, hầm một ít canh gà rừng nấu với nấm, để cho nhà một nửa, một nửa kia đặt trong một cái ấm đun nước nhỏ, mang theo dược thảo hái ba ngày nay, hướng nhà Qua đại phu đi đến.

Người gặp việc vui tinh thần nhanh nhẹn, ngày hôm qua Xích Thủy đi xem cái bẫy, liền bắt được một con chim trĩ hoang, vận khí thực tốt. Hơn nữa kỹ thuật nấu canh của Xích Thủy ở kiếp trước gần mười năm, đem nấu canh gà rừng đảm bảo siêu ngon. Xích Thủy ngửi thôi cũng nhịn không được chảy nước miếng.

Thế giới này hơi ít gia vị, rất nhiều gia vị tìm không thấy, cũng có khả năng là vì trong nhà nghèo quá mua không nổi, khi xào rau trình độ Xích Thủy có thể không như trước. Nhưng nấu canh thì không giống, không cần nhiều gia vị như vậy, chú ý là vị sẽ ngon.

Ngay khi đến nhà Qua đại phu, canh gà rừng còn ấm ấm , vừa vặn có thể ăn. Cho Qua đại phu, Qua đại nương cùng Thanh Mộc mỗi người một chén, làm bọn họ liên tục khen ngợi. Còn tùy ý nói một ít về canh này, có thể bổ khí điệu máu, chính là có thể làm thuốc, có rất nhiều công dụng.

Xích Thủy từ đó học được rất nhiều thứ, cách ba ngày qua nhà Qua đại phu một lần, Xích Thủy chưa từng ngừng, học được càng ngày càng nhiều, cùng một nhà đại phu thức dậy.

Càng kinh hỉ là, sau này, ngay khi Thanh Mộc dạy Xích Thủy , cũng sẽ dạy nàng nhận biết chữ. Làm cho Xích Thủy kích động đến vài ngày ngủ không ngon giấc.

Phải biết rằng, chỗ này rất xa xôi, người biết chữ vốn không nhiều lắm. Thời điểm Xích Thủy được bốn năm tuổi, cũng từng nghĩ đến học chữ của thế giới này , bởi vì không tìm được thầy giáo. Thôn bọn họ cũng chỉ có một vị lý chính đại nhân là biết chữ, nhưng nàng không có khả năng trực tiếp chạy tới nhờ lý chính đại nhân dạy nàng biết chữ ? Dưới tình huống như vậy thật sự nghĩ không ra biện pháp, vì vậy Xích Thủy cũng chỉ có buông tha .

Hiện tại có cơ hội thế như vậy bày ra trước mặt, Xích Thủy sao lại không kích động. Nàng càng học nghiêm chỉnh , mỗi ngày theo Thanh mộc học mười chữ, bao gồm viết như thế nào, nghĩa là gì, có liên quan tới điển tích nào không. Thanh mộc cũng được xem là một người thích đọc sách, hiểu biết liên quan cũng biết không ít, cũng không có tàng tư, nghiêm cẩn dạy cho Xích Thủy.

Xích Thủy trên đường về nhà sẽ đem những cái học được ôn lại một lần, cố gắng giải thích, thông hiểu đạo lí. Sau khi về đến nhà, khi rảnh rỗi, lấy một cây gậy gỗ viết chữ vẽ tranh trên mặt đât, cố gắng viết ngay ngắn, đẹp mắt một tí.

Advertisements

One thought on “[TSNTTT] Chương 2: Hái thuốc biết chữ

  1. Pingback: Trùng sinh nữ tu tiên truyện | Khải Huyền các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s