[TSNTTT] Chương 3: Thiên tai trong năm

Edit: Pei

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã qua hai năm , hiện tại Xích Thủy đã học hơn hai nghìn con chữ, Qua đại phu đưa một ít sách thuốc đều bị Xích Thủy lật xem qua. Xích Thủy cũng nhận thức được phần lớn dược thảo, học xong một ít phương thuốc đơn giản, đã xem như nửa tiểu đại phu . Qua đại phu đối với năng lực học tập cực nhanh của Xích Thủy cũng thật kinh ngạc , liền nói đáng tiếc, nếu Xích Thủy là con trai, sẽ thu làm đồ đệ .

Hiện tại nếu người trong nhà bị đau đầu, sốt nhẹ, Xích Thủy sẽ đi hái dược thảo để trị, nếu thấy không tốt, Xích Thủy liền đi thỉnh giáo Qua đại phu, cũng coi như có chút kinh nghiệm. Bất quá chỉ giới hạn ở người trong nhà, những người khác trong thôn thì không dám , bọn họ cũng không dám để một tiểu nữ oa bảy tám tuổi chữa bệnh cho bọn hắn a.

Trên bờ ruộng ở nông thôn, một tiểu nữ oa lưng đeo một cái gùi dược nhỏ, hướng Lân thôn chạy tới, hai bím tóc nhỏ ở sau ót bay bay , dáng vẻ quê mùa nhưng rất đáng yêu.

Kỳ thực Xích Thủy cũng thật bất đắc dĩ , trong lòng nàng cũng không muốn như vậy, nhưng tất cả mọi người đều ăn mặc như vậy, nàng cũng chỉ có thể đi theo trào lưu.

Xích Thủy vọt vào nhà của Qua đại phu, liền nhìn thấy Qua đại phu, Qua đại nương cùng Thanh mộc đều ở đây, nàng mỉm cười chạy tới, buông gùi trên lưng xuống, “Qua đại phu, xem xem ta mang cái gì đến cho người ?” Nói xong liền lấy ra một cái bao bố nhỏ, để trên bàn gỗ.

Qua đại phu có chút tò mò nhìn cái bao bố nhỏ, lại nhìn nhìn Xích Thủy, hỏi: “Tiểu nha đầu, là cái gì a? Thần bí như vậy?”

Thanh mộc cười lắc lắc đầu, bộ dáng như đã quen.

Qua đại nương đứng bên cạnh cầm một cái chén gỗ, múc một chén nước suối, đưa cho Xích Thủy.

Xích Thủy tạ ơn Qua đại nương, ừng ực đem nước uống xong , mới buông bát. Sau đó không nhanh không chậm đem bao bố mở ra, đưa cho Qua đại phu, để tự hắn xem.

Qua đại phu hí mắt cẩn thận nhìn vào trong bao, đó là cỏ linh chi, chắc đã được năm trăm năm. Mặt hắn trầm xuống nói, “Quỷ nha đầu, ngươi có phải hay không đi vào trong núi ?”

Xích Thủy vẻ mặt giật mình bị hù dọa, “Vậy mà người cũng đoán được?” Biết Qua đại phu lo lắng nàng xâm nhập ngọn núi hái thuốc gặp chuyện không may, vội vàng lại giải thích nói: “Ta ở bên ngoài ngọn núi thôi, không xa, thật sự.”

“Có phải nương ngươi lại bị bệnh hay không?” Qua đại nương yêu thương nhìn Xích Thủy.

Nhi nữ của Qua đại nương đều ở trong Thanh Sơn Hương làm việc, hàng năm cũng sẽ trở lại vài lần. Đã hơn hai năm qua, Xích Thủy cách ba ngày liền chạy qua nhà nàng, đã sớm quen thuộc đến không thể nào quen thuộc hơn rồi, Qua đại nương cũng đem Xích Thủy trở thành cháu gái nhỏ mà đối đãi.

“Ân, dưới cái nóng bức của ngày hè, nương ta thân mình nóng rực, thật suy yếu, không xuống giường được, ta đã nghĩ đi đến ngọn núi thử thời vận.” Nói xong còn hắc hắc cười hai tiếng, bộ dáng có vận khí tốt lắm. Nương nàng từ khi sinh đệ đệ, thân mình liền suy nhược, thường thường bị bệnh không ngừng, một năm có gần một nửa thời gian đều là nằm ở trên giường .

“Ngươi đứa nhỏ này, không được làm bậy , có việc kêu đương gia trước đi xem.” Qua đại nương cũng có chút mất hứng .

Xích Thủy trong lòng thật cảm động, một nhà Qua đại phu coi nàng như thân nhân. Miệng vội vàng nói xong về sau cũng không dám , đem dược thảo giao cho Thanh mộc, đổi thành tiền bạc, sau đó bốc thuốc cho nương nàng. Lại cùng Thanh Mộc nói một hồi, mượn Qua đại phu một quyển sách thuốc, mới rời nhà Qua đại phu đi về.

Đi ở trên đường, khuôn mặt nhỏ nhắn của Xích Thủy đã cười không nổi, ưu sầu nhìn hai bên ruộng lúa. Năm nay khí hậu dị thường ác liệt. Đều nói mưa xuân quý như dầu*, năm nay liền không có bao nhiêu nước mưa, mùa hè lại phá lệ nóng bức, đã thật lâu không có đổ mưa . Trong ruộng lúa đều đã kẽ nứt, chịu không nổi trời cứ nắng liên tục.

(*Nguyên văn là mưa xuân quý như du, ta thấy từ du còn có nghĩa là dầu, mỡ nên ta nghĩ là ở vùng nông thôn rất là nghèo nên dầu, mỡ rất là quý)
Địa phương này có địa thế cao, nhưng giếng đều đã khô héo, phải đến địa phương có địa thế thấp để đi lấy nước đến uống. Liền ngay cả nhà Qua đại phu đều là sáng sớm tinh mơ mỗi ngày phải đi một dặm đường để lấy nước suối.

Giếng nhà Xích Thủy khoảng hai mươi ngày trước thì bị khô . Như vậy sản lượng lương thực bị giảm xuống, sang năm làm thế nào sống qua a? Càng nghĩ càng lo lắng trùng trùng.

Về đến nhà, Xích Thủy đem dược Qua đại phu đưa cùng tiền thừa giao cho đại tỷ, nghỉ ngơi một hồi, liền thấy tiểu nha đầu chín tuổi ở Viên gia đang hướng nàng đi tới.

Đến gần , Xích Thủy liền nhìn thấy hai mắt Viên Nha sưng đỏ, giống như mắt cá càng. Vội hỏi: “Như thế nào? Bị ai khi dễ ?”

Bởi vì nhà gần, hai nhà các nàng vẫn là thường hay lui tới , hai nàng tuổi lại tương đối gần, nàng cùng Viên Nha cũng khá quen thuộc.

“Ta đến để tạm biệt ngươi, vài ngày nữa ta phải đi .” Viên Nha dụi dụi mắt, nói.

Xích Thủy kinh ngạc, “Đi? Đi đâu a?” Vừa nói vừa lôi kéo Viên Nha ngồi xuống.

Tiểu nha đầu nghe Xích Thủy vừa hỏi, trong hốc mắt lệ bỗng chốc lại xông ra, thế nào cũng dừng không được. Xích Thủy vừa lau nước mắt giúp nàng vừa nghe nàng nức nở nói, thật lâu mới hiểu được đại khái.

Nguyên lai năm nay đại hạn, cha mẹ Viên Nha thấy sản lượng lương thực muốn giảm, sang năm khẳng định là không đủ ăn. Viên đại viên nhị còn chưa có cưới vợ, liền tính sớm đem Viên Nha bán đến trong thành làm nha hoàn, còn có thể bán giá tốt. Nếu đợi đến khi tất cả mọi người trong nhà bị đói mới bắt đầu bán nữ nhi, thì sẽ bán không được bao nhiêu tiền . Dù sao sớm muộn gì cũng bán , nói chung là việc cả nhà bị đói vẫn quan trọng hơn. Cha mẹ nàng đã liên hệ được với Tô nha tử* đúng lúc về nhà thăm người thân, bảy ngày sau đến lấy người.
(*Người môi giới họ Tô)

Xích Thủy nghe xong trong lòng không có tư vị gì, nhưng lại không thể cùng Viên Nha cùng nhau khóc, thật vất vả khuyên Viên Nha , an ủi một phen, đuổi nàng về nhà.

Vừa quay đầu về nhà vừa nghĩ, nhà nàng so với nhà Viên Nha cũng không đến nỗi quá vất vả. Cơ thể của nương nàng không tốt, nếu lương thực lại bị giảm trên phạm vi lớn, khẳng định là sẽ xuất hiện khủng hoảng kinh tế .

Đại tỷ mười lăm tuổi , sáu tháng cuối năm liền lập gia đình , Nhị Tỷ cũng đã đính thân. Tiểu đệ lại mới hơn hai tuổi, cũng chỉ có nàng không cao không thấp, lại là một nha đầu, nếu cha mẹ muốn bán khẳng định là bán nàng , nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Xích Thủy lập tức cảm thấy nguy cơ mãnh liệt.

Lúc ăn cơm tối, Xích Thủy cẩn thận quan sát cha mẹ nàng, có thể các nàng còn không có nghĩ tới phương diện này. Không nghĩ tới chớ không phải là không tồn tại a, trong lòng nàng rất là khổ sở, lại có chút thương cảm, nàng đã coi bọn hắn như là thân nhân của mình , phải rời khỏi bọn họ, nàng cũng sẽ luyến tiếc .

Thật có chút sự cưỡng cầu không được , bất quá đều là vì sinh tồn mà thôi. Cha mẹ nàng khẳng định trong lòng cũng sẽ không hề nguyện ý bán nàng đi, cốt nhục thân ái a, lại nuôi tám năm, làm sao có thể bỏ được .

Nhưng Xích Thủy không thể nghĩ như vậy, đã là một phần tử của gia đình này, tổng yếu gì cũng phải giúp đỡ giải quyết khó khăn trong nhà. Cha mẹ Viên Nha nói rất đúng, sớm muộn gì cũng phải bán, vì sao không sớm bán với giá tốt?

Xích Thủy ở trong lòng suy nghĩ ba ngày, rốt cục vẫn là quyết định khơi mào chuyện này, ra đi cũng không có gì là không tốt. Nàng đã là thanh niên, cũng không phải là tiểu cô nương tám tuổi, cũng sẽ không như vậy sợ hãi thế giới bên ngoài.

Vào ban đêm, nàng liền đem chuyện của Viên Nha cùng cha mẹ nói ra, bao gồm ‎ ý tưởng của cha mẹ Viên Nha. Cha mẹ nàng không hiểu, Xích Thủy liền nói ra ý nghĩ của chính mình, nói rõ bản thân muốn đi theo viên nha đi ra bên ngoài nhìn xem như thế nào.

Nương nàng bỗng chốc liền khóc, nói thẳng là thân mình của nàng liên lụy gia đình này. Cha nàng ở một bên sắc mặt ảm đạm. Bọn họ cả đời đều là người thành thật, chưa thấy qua thể diện là cái gì, cũng không có khả năng sâu xa như vậy, hiện tại Xích Thủy tự đề xuất, trong lòng bọn họ cảm thấy rất áy náy không nói lên lời.

Bọn họ cũng biết Xích Thủy là đứa bé hiếu thuận, vóc người nho nhỏ chạy vào trong núi hái thuốc phụ giúp cho gia đình , hiện tại lại nghe nàng nói là bản thân muốn đi ra bên ngoài nhìn xem, làm sao có thể không biết Xích Thủy là vì suy nghĩ cho bọn họ nên mới nói như vậy , trong lòng càng không có tư vị gì.

Thấy Xích Thủy chủ ý đã định, một lòng muốn đi theo Viên Nha. Cha nàng đi một chuyến nhà Viên Nha, hỏi thăm tình huống của Tô nha tử, nghe nói là đưa đến làm nha hoàn của một nhà giàu ở Thanh Sơn Hương, cũng đồng ý . Cùng cha mẹ Viên Nha chào hỏi một tiếng, trở về liền nhốt mình ở trong phòng buồn một đêm.

Xích Kim, Xích Mộc nghe nói Xích Thủy phải đi, gấp đến độ khóc lên, rất là luyến tiếc, Xích Mộc la hét muốn bán thì bán nàng. Xích Thủy vội vàng khuyên nàng , nha đầu lớn tuổi bán không tốt , bán không được bao nhiêu tiền. Tiểu nha đầu từ tám đến mười tuổi bán là tốt nhất, đã hiểu chuyện , lại được dạy dỗ tốt, giá cũng sẽ cao hơn chút.

Ngày hôm sau, Xích Thủy qua nhà Qua đại phu một lần nữa, trả sách thuốc, cáo biệt lần cuối. Qua đại phu, Qua đại nương, Thanh mộc sau khi nghe xong đều cảm thấy thật bất đắc dĩ, đành dặn dò nàng người bên ngoài có tâm hiểm ác, không nên có tâm hại người, không thể không có tâm phòng bị người khác cùng với các đạo lí làm người tỉ mỉ dặn dò một phen, mới đem Xích Thủy thả ra.

Trong mấy ngày kế tiếp, Xích Thủy chỗ nào cũng không có đi, chỉ cố gằng ở nhà cùng thân nhân. Nhưng ngày nào đó, rốt cục vẫn đến .

Advertisements

One thought on “[TSNTTT] Chương 3: Thiên tai trong năm

  1. Pingback: Trùng sinh nữ tu tiên truyện | Khải Huyền các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s