[TTPH] Chương 4: Quần ẩu

Edit: Bạch Miu

Beta : Sunny Cà Chua

*************************************

Lời này theo trong miệng Thường Phi nói ra là tương đương vô lễ, nhưng là trước kia đã tập mãi thành thói quen. Trước kia Bạch Phong Hoa thích Nam Hoa Vương muốn chết, nên đối với gã sai vặt này nhún nhường 3 phần, thậm chí có chút lấy lòng, nên sẽ không để ý khẩu khí của hắn.

Nhưng Bạch Phong Hoa của hôm nay thì không….

“Ta tưởng là ai trong đại đường Bạch gia lớn tiếng xôn xao. Thì ra nô tài của Nam Hoa Vương, thật sự là biết quy củ?” Nàng khép nửa con mắt, thuận miệng châm chọc, không chút để ý hướng Tiểu Thúy dương tay “Tiểu Thúy, cho ta ly trà xanh!”

Thường Phi há hốc miệng, muốn nói cái gì, nhưng không nói nên lời. Bạch Phong Hoa châm chọc hắn? Thật là ở châm chọc hắn sao? Không có nghe lầm chứ?

“Vương gia của ngươi đưa thuốc đến cho ta là kinh địa nghĩa, không đưa đến chính là vong ân phụ nghĩa! Đến lúc đó khắp thiên hạ đều biết vương gia của ngươi vong ân phụ nghĩa, chỉ sợ cũng không tốt lắm đi?” Bạch Phong Hoa chớp mắt làm cho mình bình tĩnh, bảo toàn phong độ. Nhưng là hay câu này hoàn toàn làm Thường Phi đứng hình.

Thường Phi trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Phong Hoa bình yên ngồi ở trên ghế, hắn không lầm chứ, nữ nhân này là Bạch Phong Hoa? Thật là Bạch Phong Hoa yếu đuối, cà lăm? Thật là Bạch Phong Hoa vẫn luôn lấy lòng của hắn? Hiện tại như thế nào chua ngoa độc ác vậy?

Tiểu Thúy vui vẻ đi pha trà. Bọn hạ nhân đều vụng trộm liếc nhau, trong mắt tràn đầy kinh hãi cùng khó hiểu. Không rõ tiểu thư yếu đuối của bọn họ như thế nào bỗng nhiên biến thành như vậy .

“Bạch, Bạch tiểu thư, ta phụng mệnh vương gia mang ngọc bội tới…” Thường Phi sự thật sửng sốt một hồi, rất nhanh lại khôi phục bộ dáng vênh váo tự đắc vừa rồi kia, bởi vì hắn thực khẳng định, chỉ cần Bạch Phong Hoa nghe đến chuyện này, nhất định sẽ cao hứng đến phát cuồng. Ngọc bội này là ngọc bội đính ước của Nam Hoa Vương gia . Vương gia có một chính phi, hai sườn phi, bởi vì Bạch Phong Hoa vì Nam Hoa Vương cản thích khách một kiếm, cho nên Nam Hoa Vương quyết định thú Bạch Phong Hoa làm sườn phi. Ngọc bội Liền Cành này có tam khối, sườn phi là màu lục nhạt, chính phi mới là màu sáng. Thời điểm Thường Phi đem Liền Cành ngọc bội màu lục nhạt lấy ra, lòng tràn đầy kỳ vọng trên mặt Bạch Phong Hoa sẽ xuất hiện sắc thái mừng như điên.

Bạch Phong Hoa cũng là miễn cưỡng nhìn ngọc bội trong tay hắn, trong lòng cười lạnh. Nam Hoa Vương này đủ cuồng, đủ kiêu ngạo! Hoàn toàn không xem thân phận Bạch Phong Hoa ra gì, càng không để phủ thừa tướng vào mắt. Chuyện gái gả chồng cũng có thể coi như là bố thí cùng báo ân, hơn nữa phái một tên nô tài tùy tiện đến đưa một miếng ngọc bội là được, lại còn là ngọc bội màu lục nhạt dành cho sườn phi nữa.

“Bạch tiểu thư!” Thường Phi đong đưa ngọc bội trước mặt nàng, vừa vặn tiểu Thúy bưng trà đến, nhìn thấy ngọc bội trong tay Thường Phi mặt liền biến đổi.

“Tiểu thư!” Tiểu Thúy trong lòng tràn đầy oán khí, Nam Hoa Vương thật quá đáng. Cư nhiên chà đạp trái tim tiểu thư, coi thường tôn nghiêm phủ thừa tướng.

Bạch Phong Hoa cười tủm tỉm tiếp nhận trà trong tay Tiểu Thúy, uống một ngụm, không nói gì vẫn ngồi trên ghế.

Như vậy hành vi làm cho Thường Phi có chút không hiểu. Theo lý Bạch Phong Hoa hẳn là thật cao hứng mới đúng, hẳn là lập tức đi lên lấy ngọc bội, vì sao hành vi lại khác thường như bây giờ ? Hơn nữa nàng không cà lăm, thái độ cũng kỳ quái kinh người. Trước kia chẳng phải là phi thường lấy lòng hắn sao.

Bạch Phong Hoa đáy mắt hiện lên một chút ánh sáng lạnh. Nam Hoa Vương tự cho là đúng này, còn có một con chó săn ỷ thế hiếp người Thường Phi! Một nô tài dám ở Thừa tướng phủ kiêu ngạo như vậy , không phải là ỷ vào Nam Hoa Vương là Vương gia, lại là thiên tài tương lai của quốc gia sao! Đáng tiếc, trên đời cũng không phải chỉ có mình hắn!

Bạch tiểu thư! Tiếp ngọc bội!” Thường Phi trong lòng ẩn ẩn có chút bất an, nhưng lại không biết cỗ bất an này rốt cuộc từ đâu tới. Hắn lập tức có chút không kiên nhẫn đề cao thanh âm.

“Lớn mật! Ngươi, một nô tài dám lớn tiếng ở đây? Ngay từ đầu ta không thèm để ý, nhưng bây giờ thì nhịn không được nữa rồi!” Nàng cầm ly trà mạnh mẽ ném xuống, nước trà bắn tung tóe lên giầy Thường Phi. Thường Phi sửng sốt, những người khác ngây người, Tiểu Thúy giật mình.

“A, ở đây đang làm cái gì mà ồn vậy?” Bạch Tử Mặc ngáp dài đi đến.

“Tiểu đệ, lại đây!” Bạch Phong Hoa ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tử Mặc nhíu mày.

“A?” Bạch Tử Mặc trừng mắt, rốt cục cũng có chút thanh tỉnh.

“Lại đây, đánh hắn cho ta!” Bạch Phong Hoa chỉ Thường Phi.

“Cái gì?” Bạch Tử Mặc hoàn toàn trợn tròn hai mắt.

Tiểu Thúy há to miệng. Thương Phi không tin nổi.

“Thường Phi ,người hầu vương gia Nam Hoa Vương, ở thừa tướng phủ hồ ngôn loạn ngữ, vũ nhục Bạch tiểu thư. Ngươi đánh hắn cho ta, đánh càng độc càng tốt. Thứ ngươi muốn ta sẽ cho ngươi .” Bạch Phong Hoa nhíu mày cười giống như hồ ly , đáy mắt hiện lên một tia tàn khốc.

Bạch Tử Mặc nghe thấy, hú lên một tiếng quái dị, bay lên, một cước đã đem Thường Phi còn chưa kịp phản ứng đá ngã xuống đất. Thường Phi kêu thảm, trong lòng khủng hoảng, không hiểu đã xảy ra cái gì.

“Tiểu Thúy, đánh hắn” Bạch Phong Hoa không chút để ý phân phó tiểu Thúy bên cạnh trợn mắt há hốc mồm, tiếp theo đối với hạ nhân đang đứng cạnh nói “Các ngươi mắt mù sao? Hắn vũ nhục thừa tướng phủ, lại ra đòn hiểm đánh thiếu gia ngươi, các ngươi chỉ đứng nhìn? Thừa tướng phủ bạc đãi các ngươi? Cùng đánh cho ta!” Bạch Phong Hoa nói đến mặt đỏ bừng vì giận. Lời này nói ra lòng đầy căm phẫn, mọi người thật không ngờ Bạch Phong Hoa cư nhiên có thể công khai đổi trắng thay đen như vậy, còn ra mệnh lệnh mọi người đều đánh, thật sự là tàn khốc.

Tiếp theo, trên đại đường bọn người hầu hai mặt nhìn nhau, khi nhìn thấy Tiểu Thúy đã muốn xông lên, một cước liền dẫm nát trên mặt Thường Phi , bọn họ trong lòng đã vô cùng ủng hộ. Thường Phi tuy rằng cũng là hạ nhân, nhưng thường xuyên diễu võ dương oai, không ai bì nổi. Hôm nay tiểu thư nhà mình lên tiếng , hơn nữa tứ thiếu gia cùng Tiểu Thúy đều động thủ , thì sợ gì nữa? Lập tức có hạ nhân hướng chỗ náo nhiệt kia chạy tới, vọt qua, đánh đánh, cào cào, đá đá.

Thường Phi đáng thương một thân chiến khí cấp 2, lại bị đánh đến nước mắt ròng ròng, răng nanh gãy rời, theo huyết nuốt xuống bụng. Bạch Tử Mặc có 5 cấp chiến khí, Tiểu Thúy nha hoàn này có chiến khí cấp 2. Thường Phi bị đánh không cách nào hoàn thủ, ngọc bội trong tay cũng không biết khi nào thì bay đi mất .

Bữa tiệc này quần ẩu* (đánh nhau) thật sự là kinh thiên động địa, cực kỳ bi thảm.Tiếng kêu của Thường Phi kia heo bị giết, thảm thiết vọng ở đại đường, tất cả hạ nhân đều đã chạy ra đại môn xem kịch.

Đây là một trận đánh thật sự, đánh nhau hàng thật giá thật.

Lấy nhiều đánh ít, không cách chống đỡ… Thảm kịch.

Advertisements

One thought on “[TTPH] Chương 4: Quần ẩu

  1. Pingback: Thịnh thế phong hoa | Khải Huyền các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s