[TTPVTYN] Chương 3: Phế vật A Cửu

Trong Kỳ Phong thành, ngoại trừ Mạc gia, còn có Cừu gia, Lý gia, Quý gia, tứ đại gia tộc làm lung đoạn mạch kinh tế của Kỳ Phong thành.

Cừu gia, Lý gia, Quý gia đều là dân bản xứ, trải qua mấy trăm năm phát triển, chỉ có Mạc gia đứng đầu gia tộc là ngoại lai, hơn nữa, Mạc gia chính là một chi của Bản tộc Mạc gia.

Gia tộc Mạc gia ở quốc đô của Đế quốc Mạc Nhĩ  Tư, đã có hơn một ngàn năm lịch sử. Bởi vì Mạc gia là gia tộc Huyễn sư, cho nên địa vị ở Đế quốc Mạc Nhĩ Tư rất tôn quý. Mà cái gọi là gia tộc Huyễn sư, chính là bởi vì huyết mạch trong tộc, đại bộ phận đều có nguồn huyễn lực, có thể tu luyện. Người không thể tu luyện huyễn lực, lại không thể luyện tập Kiếm khí có địa vị rất thấp, bị đuổi đến nơi xa xôi để tránh làm gia tộc mất mặt. Bất quá, người như vậy có vẻ rất ít.

Thực bất hạnh, người mà nàng mượn xác lại chính là phế vật nổi tiếng trong gia tộc Mạc gia. Mẫu thân nàng từng là con gái nhỏ nhất của tộc trưởng tiền nhiệm, bởi vì thiên phú hơn người mà được hưởng ngàn vạn sủng ái. Thế nhưng, từ khi gặp được phụ thân lịch lãm, tư định chung thân, từ chối hôn sự do gia tộc an bài, trốn khỏi Mạc gia. Mấy năm sau, nàng mang Tiểu Thiên Diệp trở về gia tộc rồi lại mất tích. Phụ thân Độc Cô Dật Hiên, không rõ thân phận, không rõ tung tích. Mà Tiểu Thiên Diệp bởi vì sinh non, thân thể suy yếu, không có nguồn huyễn lực, kinh mạch và kiếm khí bị bế tắc, cũng không thể luyện tập kiếm khí. Vào lần kiểm nghiệm năm năm tuổi, nàng bị phán là thể chất phế vật, bị tộc trưởng vung tay ném vào Kỳ Phong thành, đến nay đã mười năm.

Trong Kỳ Phong thành, “đại danh” Độc Cô Thiên Diệp không ai không biết, không ai không nghe. Ngươi có thể không biết tên thành chủ Kỳ Phong thành, nhưng ngươi nhất định phải biết đại danh Độc Cô Thiên Diệp, cho nên, dù già trẻ lớn bé, tất cả đều gọi nàng là phế vật A Cửu.

Ở đây mười năm, Tiểu Thiên Diệp vẫn bị người ta khi dễ, vũ nhục. Thân là huyết mạch Mạc gia mà cuộc sống cơ bản cũng không được đảm bảo, rõ ràng đã 15 tuổi, lại nhìn giống như đứa trẻ 12, 13 tuổi, vàng vọt xanh xao, vừa nhìn đã biết dinh dưỡng không đầy đủ. Không chỉ như vậy, đệ tử Mạc gia thường xuyên đánh nàng, bởi vì nàng làm Mạc gia mất mặt. Lần này là con gái của Mạc ngũ gia Kỳ Phong thành, cũng chính là con gái của ngũ cữu cữu, Mạc Liên và Mạc Cúc chạy đến tiểu viện của nàng, đánh nàng trọng thương rồi rời đi, khiến cho Tiểu Thiên Diệp “hồn về cõi tiên”.

“Phế vật sao?” Độc Cô Thiên Diệp khinh bỉ, hai mắt nhíu lại, khí thế bệ nghễ thiên hạ lộ ra, “Nếu ta đã nhập vào thân thể cô, vậy chúng ta cùng nhau sống thật tốt! Làm cho lũ người cười nhạo chúng ta mở rộng tầm mắt xem ai mới là cường giả ! Ta sẽ hoàn thành tâm nguyện của cô, tìm được cha mẹ cô, về sau, họ cũng là cha mẹ của ta.”

Thân thể Độc Cô Thiên Diệp khôi phục một chút khí lực, cố gắng trở về phòng. Bây giờ đã gần tối, khối thân thể này hiện tại quá yếu ớt, nàng không muốn mất luôn cái mạng vừa mới nhặt về.

– – – o0o – – –

Độc Cô Thiên Diệp nằm trên giường ba ngày, lúc đó chỉ có một người đến thăm nàng. Mạc Phong, 13 tuổi, là một đệ tử chi thứ, quần áo vải thô, làm người ta nhìn vào thực thư thái. Hắn là người duy nhất không khi dễ Độc Cô Thiên Diệp, cũng thường xuyên vụng trộm tiếp tế cho nàng. Nếu không có hắn tiếp tế, phỏng chừng Tiểu Thiên Diệp đã sớm chết đói, sao có thể đợi đến lúc Độc Cô Thiên Diệp xuyên qua.

Có lẽ chuyện tỷ muội Mạc gia ẩu đả với Độc Cô Thiên Diệp quá huyên náo nên bị cấm cửa. Mấy ngày nay cũng không có người đến gây sự. Như vậy cũng thuận tiện cho Mạc Phong.

“Mạc Phong, ta có thể không uống cái này không?” Độc Cô Thiên Diệp chán ghét nhìn chén thuốc đen tuyền. Có trời mới biết nàng ghét nhất chính là uống chén thuốc đắng này.

Mạc Phong đem chén thuốc đặt vào trong tay Độc Cô Thiên Diệp: “Không được, cô bị thương nặng như vậy, không uống thuốc sao khỏe lên được? Đây là do ta trộm lên sơn mạch Miễn Miễn hái đó. Ta biết thuốc này rất đắng, nhưng chúng ta lại không có tiền. Nếu có, ta nhất định mua được đan dược, cô cũng không cần uống cái này.”

Nhìn vẻ mặt tự trách của Mạc Phong, Độc Cô Thiên Diệp không biết chống đỡ thế nào, ách, xem như là tiểu hài tử đi. Dù sao cũng là tốt cho vết thương, ánh mắt xụ xuống, tâm co lại, rối rắm uống hết thuốc.

“Mạc Phong biết phân biệt thảo dược sao?” Độc Cô Thiên Diệp cầm chén đưa cho Mạc Phong, hỏi.

Mạc Phong dọn chén thuốc cùng bát cơm, cũng không ngẩng đầu lên, “Trước kia, có một lần bị bọn họ đánh bị thương, mời y sư, ta nhìn hắn, kê thuốc như vậy, ta liền nhớ kĩ. Cô nghỉ ngơi cho tốt đi, ngày mai ta lại đến.” Nói xong, hắn chạy đến cạnh cửa, quay đầu nhìn trái nhìn phải, xác định không có người nào mới ôm rổ, mở cửa đi ra ngoài.

Mạc Phong đi rồi, Độc Cô Thiên Diệp tiếp tục nằm nghỉ. Mấy ngày nay, nàng luôn nhớ đến chuyện kiếp trước, nhớ đến cha mẹ đã chết, nhớ đến em gái và bạn trai phản bội. Điều này càng làm cho người lãnh tình như nàng càng không dám dễ dàng tin tưởng vào người khác. Nhưng tiểu nam hài này, nhìn hắn ánh mắt sạch sẽ, yên lặng hành động, quan tâm, đã chiếm được lòng tin của nàng.

Lại nhớ đến Bách Lý Như Yên, không biết nàng có đến cùng thế giới với mình hay không.

“Mặc kệ cậu đang ở đâu, tớ cũng nhất định sẽ tìm được cậu. Như Yên, chờ tớ !”

Advertisements

One thought on “[TTPVTYN] Chương 3: Phế vật A Cửu

  1. Pingback: Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt | Khải Huyền các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s