[NHACASS] Chương 2

533a5729_189f1584_copy-5-of-default

Sao lại rớt vào đúng lúc nàng ta sắp đám cưới, mà lại là cưới tên đê tiện Garashu cơ chứ? May là nàng rớt vào lúc này, chứ mà rớt vào lúc đám cưới rồi thì không biết làm thế nào nữa…

–     Ari, em nói ta sắp cưới Ragashu?

–     Vâng, đúng vậy ạ, trang phục cũng đã chuẩn bị xong, người mau thay đi… chỉ cần kết hôn cùng Ragashu thì con bé Carol đáng ghét, kẻ thù đã cướp đi ngôi vị hoàng phi của người sẽ bị thủ tiêu, tới lúc đó người có thể an tâm vui vẻ mà sống rồi…

–     Ta… ta đã giao kèo như vậy với Ragashu à? Chết tiệt…

–     Lệnh bà? Người sao lại nói vậy?

–     Ari à, ta có nói em cũng không hiểu đâu. Bây giờ ta đâu còn là Asisư của lúc trước… Thôi, em đi chuẩn bị cho ta đi

Ari vâng dạ rối rít, sau đó quay ra ngoài hô hào gì đó. Tiểu Thiên, chính xác hơn là Asisư ngồi trầm ngâm suy nghĩ cách giải quyết, có lẽ là phải gặp được Carol. Khoảng vài phút sau, Ari cùng một đoàn thị nữ đi vào, kéo Asisư ra bàn trang điểm, thoa son tô phấn gì đó…

–     Xin hoàng phi ngồi im cho bọn nô tì vấn tóc ạ

–     A, ta xin lỗi…

Ari đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác, không lẽ chỉ trong một đêm mà nữ hoàng lại thay đổi như vậy? Từ bao giờ người biết nói xin lỗi?

Chu choa… nàng ngồi tự kỉ trước gương, tại sao lại có thể xinh đẹp được như vậy? Nhìn sơ trong truyện đã biết là mĩ nhân, nhìn gần như thế này thì càng thêm xinh đẹp… bản thân nàng còn phải ngẩn người vì nhan sắc của Asisư thì người khác như thế nào a? Haha, xuyên không, đã vậy còn được làm nữ hoàng Ai Cập với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, không đến nỗi tệ!

–     Lệnh bà, chút nữa người chỉ việc làm theo lời của quan tư tế, nếu thấy mệt hay khó chịu gì thì gọi em ngay để đưa người đi nghỉ ngơi…

Asisư im lặng cúi đầu nhìn Ari đang tỉ mỉ sửa quần áo lại cho nàng. Trước đây khi đọc truyện thật lòng mà nói, nàng cực ghét chủ tớ Asisư, nhưng bây giờ bỗng thấy cảm động… các nàng không phải là người xấu, chỉ nhìn nhận vấn đề một cách sai lệch mà thôi, hừ, điển hình là cái đám cưới mắc dịch mà nàng sắp dự đây. Asisư à, cô đăng kí kết hôn rồi đến hôn lễ chơi trò tạm trú tạm vắng để Tiểu Thiên ta lãnh thế này sao?

Sau khi trang phục đã chỉnh chu, Asisư ngạc nhiên nhìn con mắt sắp lọt ra ngoài của mọi người. Làn da trắng nõn như tuyết, đôi mắt long lanh to tròn, mí mắt dài, lông mi đen láy, tóc được bới gọn hết vào bên trong vương miện lộ ra cái gáy thon trắng. Mỗi cử động của nàng làm làn váy rung rinh, tràn đầy sức sống… Vẻ đẹp này, uy nghiêm có, hút hồn cũng có… Mấy thị nữ nhìn Asisư đang xúng xính trong bộ lễ phục mà thầm hâm mộ; không ngờ trên đời lại có người xinh đẹp như vậy, cứ ngỡ đám phi tần của bệ hạ đã xinh đẹp rồi, nào ngờ chỉ bằng một góc của Asisư

–     Xin mời lệnh bà di giá đến thần điện, mọi người đang chờ…

–     Được, ta đi ngay…

Bỗng nhiên hai mắt tối sầm, đầu quay mòng mòng làm nàng mất thăng bằng, loạng choạng xém ngã, may là Ari chụp lại kịp, đỡ nàng lên giường ngồi. Trong cơ thể của nàng vẫn còn độc tố, muốn tạo thuốc giải cũng không khó nhưng nàng không có thời gian. Đôi mắt Ari lại long lanh muốn khóc làm nàng thở dài, khác hẳn so với trong truyện! Asisư cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể để Ari an tâm hơn, sau đó đi đến thần điện… Sắp có kịch hay rồi đây.

Ari đau lòng nhìn nữ hoàng nàng đã theo hầu từ bé. Bề ngoài luôn lạnh lùng độc đoán, không hề có ai làm bạn, suốt ngày chỉ biết quanh quẩn bên cạnh hoàng đế Menfuisư cho đến khi Carol xuất hiện, cướp hết mọi thứ từ tay  người. Người ngày càng đa sầu đa cảm, bắt đầu hành động mù quáng, tự hành hạ bản thâm mình nhiều hơn nữa, cả ngày chỉ nằm khóc, bỏ ăn bỏ ngủ… Ban nãy khi nhìn thấy bộ dạng của nữ hoàng, hệt như đứa trẻ con, khuôn mặt ngời hạnh phúc khi tự ngắm mình trong gương, sau đó lại thoáng nét buồn, Ari chỉ biết quay đầu lau nước mắt. Nữ hoàng sắp kết hôn cùng người mà nàng không hề yêu…

Asisư cũng không nói gì nhiều với Ari, 2 chủ tớ im lặng tiến đến đại điện nơi sắp diễn ra hôn lễ. Asisư liên tục ngó tới ngó lui để tìm ra lối thoát, chút nữa có gì thì tùy cơ ứng biến. Hoàng cung Babylonia cũng khá là hoành tráng, trên tường và cột cũng khắc họa khá là nhiều hoa văn nhưng không tinh tế và sinh động như của Ai Cập.

Cái gì? Nàng có thể hiểu trên tường ghi cái gì sao? Nàng chưa bao giờ học cả mà? Không lẽ là kí ức của thân xác này?

–     Cô dâu đến rồi…

–     Oa, nàng xinh đẹp quá…

–     Hoàng phi tương lai kìa…

Mọi người cứ nhốn nháo cả lên, trầm trồ trước Asisư. Khi nãy hoàng phi Ai Cập đi vào mọi người đã kinh ngạc rồi, giờ lại càng ngạc nhiên hơn. Không ngờ Ai Cập lại tập trung nhiều mĩ nhân như vậy… Trông thấy Carol, nàng có chút hưng phấn nhưng xem ra khó mà nói chuyện với nhau được. Carol mỉm cười tiến tới cầm tay Asisư, vui vẻ nở nụ cười… nàng đã cướp Menfuisư của chị Asisư nên thấy thật sự rất áy náy canh cánh trong lòng, giờ thì chị Asisư đã có nơi nương thân thì còn gì bằng! Ari bên cạnh liếc xéo Carol, ngay cà chào cũng không thèm chào một tiếng…

–     Chị Asisư, em chúc chị hạnh phúc…

À há, xin lỗi cho nàng rút lại, nói chuyện với nhau một cách cực dễ dàng. Chỉ chờ có vậy, Asisư ôm Carol lại, Carol cũng khá bất ngờ vì trước đây 2 chị em chưa bao giờ thân thiết với nhau cả…

– Carol, dù lát nữa có chuyện gì thì cũng hãy tin ta… – Asisư nói nhỏ vào tai Carol chỉ đủ cho 2 nàng nghe, Carol nhìn nàng bằng ánh mắt khó hiểu, rất muốn hỏi nhưng lại không dám.

Asisư cũng quay sang Ari mà dặn dò : “ Ari, em ra chuồng ngựa thả hết ngựa của binh lính Babylon đi, sau đó chuẩn bị một đàn ngựa khỏe cho ta…” .

Cũng như Carol, Ari chả hiểu cái mô tê chi hết nhưng cứ làm theo. Lúc này Ragashu bước đến nắm lấy tay Asisư:

– Asisư xinh đẹp của ta, ta mong giây phút này lâu lắm rồi!

– Vậy à? Ahaha…a…

Kinh tởm, chỉ có thể miêu tả bằng 2 chữ đó. Chân thành xin lỗi ngươi, ta đây đã biết bộ mặt thật của ngươi từ lâu rồi, ngu hay sao mà còn cưới với chả hỏi? Lợi dụng ai chứ lợi dụng bà nội ngươi đây là sai lầm lớn nhất đời của ngươi đấy…

–     Quan tư tế, chúng ta mau bắt đầu đi…

–     Vâng ạ, xin mời hoàng thượng và hoàng phi chuẩn bị, mời vị chủ trì hôn lễ là hoàng phi Carol… – không để cho thằng cha tư tế xấu trai đó dài dòng, Asisư vội vàng la lên…: “ AA….aaa….a….a….”

–     Có chuyện gì vậy?

–     Chân của ta… khi nãy đã bị thương rồi

–     Sao lại bị thương?

–     Không cẩn thận nên té ngã… bệ hạ có thể nào chờ cho đại thái y vào khám cho ta không? Do lúc nãy ta sợ mọi người chờ nên nhanh chóng di chuyển đến đây, nào ngờ bây giờ nó lại đau như thế này… không thể đứng dậy đi được…

Ragashu thoáng nét suy nghĩ… chờ một hai phút cũng không làm đình trệ hay ảnh hưởng gì đến kế hoạch của hắn nên cũng không sao! Ari, em mau lên, ta đang câu giờ đó…

–     Bệ hạ…

–     Ngươi mau khám cho nàng xem…

–     Không được, vị này trẻ quá, kinh nghiệm không có là bao nhiêu, ta sợ hắn không biết chữa…

–     Cũng đúng, vậy cho gọi người khác…

–     Lão thần kính chào bệ hạ…

–     Á á… càng không được, vị này già cả quá, ta sợ mắt kém nhìn không rõ…

Asisư cứ như vậy mà diễn trước con mắt tò mò của mọi người đến dự lễ cưới hôm nay. Nữ hoàng Ai Cập bị sao vậy? Nhìn Ragashu có lẽ cũng đã khó chịu cực độ trước thái độ chê bai ỏng eo của Asisư làm nàng thầm đổ mồ hôi lạnh, chợt thấy bóng dáng của Ari phía sau bức tượng đá. Có lẽ đã chuẩn bị xong rồi…

–     A, bỗng dưng nó hết đau rồi, thầy thuốc của Babylon quả nhiên tay nghề rất cao! Đa ta bệ hạ a…

Ragushu đen mặt, có tên thầy thuốc nào chạm được vào nàng đâu, nhưng trên mặt vẫn vui vẻ nói:

–     Tốt, vậy chúng ta tiếp tục cử hành hôn lễ…

–     Khoan, hôm nay ta có chuyện muốn nói với ngài…

–     Asisư, lại có chuyện gì nữa vậy?

Asisư rút tay ra khỏi tay Ragashu, nghiêm túc nhìn hắn. Nếu nàng đoán không lầm thì cây quạt này của nàng là một con dao…

– Hoàng đế Ragashu, chúng ta tốt nhất chỉ nên là bạn bè, giữa chúng ta không hề có thứ gọi là tình yêu, thật sự không thể kết hôn, thật xin lỗi…

– Ha ha, chắc nàng đang đùa? Rõ là đã nhận lời cầu hôn của ta lúc ở Ai Cập rồi, bây giờ từ hôn ư?

– Khi đó ta chưa biết âm mưu của ngài, bây giờ biết hết rồi, làm sao còn cưới được! Hoàng đế đừng lo, triều đình Ai Cập chúng ta sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc này, không để ảnh hưởng đến thanh danh của ngài đâu.

Mọi người bên dưới từ người Ai Cập cho đến người Babylon cũng trợn ngược nửa con mắt, không tin vào tai họ nữa. Nữ hoàng Ai Cập không chấp nhận hôn lễ, từ hôn ư? Sao lại có thể?

–     Chị Asisư… – tuy lo lắng nhưng Carol thầm thán phục Asisư, cuối cùng chị ấy cũng hiểu ra được hạnh phúc là gì, ban đầu nàng cũng thấy lo lo, đại đế Ragashu nổi danh gian hùng, tâm tư thâm sâu khó lường. Bất ngờ Ragashu cười lớn, giọng điệu cuồng vọng, nhàn nhạt mở miệng:

–     Asisư, nàng cho rằng đây là Ai Cập ư? Nàng nghĩ với lực lượng hiện tại của binh lính Ai Cập đang ở Babylon có thể đem nàng về Ai Cập an toàn sao? Nàng cho rằng ta sẽ cho nàng về? Mà hình như nàng đang hiểu lầm ta thì phải? Ta yêu nàng, mến mộ nàng thật sự, không hề có âm mưu gì cả…

Asisư hơi mím môi, không nhìn Ragashu. Tên này miệng lưỡi quá sắc bén, muốn an toàn rút khỏi nơi đây rồi vạch trần bộ mặt của hắn nhưng xem ra không được. Theo tình hình này, nàng và Carol đã ở trong hang cọp rồi. Asisư từ từ lui về phía Carol, Unasu và Ruka sợ nàng làm hại Carol nên thủ thế sẵn. Nàng trông thấy cũng mặc kệ, bọn họ làm vậy cũng đúng thôi!

–     Hoàng đế Ragashu, ta làm vậy vì muốn giữ tình giao hữu giữa 2 nước nên không muốn nói nhiều, chuyện ngài yêu ta hay lợi dụng ta thì ngài biết rõ hơn ai hết, bây giờ, xin phép ngài hãy cho chúng tôi về nước.

–     Ha ha, thật ngây thơ! Nàng càng ngày càng đáng yêu đấy Asisư ạ! Một người là chị gái, một người là vợ yêu của hoàng đế Ai Cập lẫy lừng, cả hai đều nằm trong tay ta thì sẽ thế nào nhỉ?

Bọn quần thần bên dưới cũng hơi sửng sốt khi hoàng thượng nhà mình bỗng nhiên nói luôn cái âm mưu ra cho người ta nghe. Quan quân Ai Cập bắt đầu hiểu được tính chất nghiêm trọng của sự việc, bắt đầu đứng vây thành một vòng. Asisư cười khẩy nhìn Ragashu:

–     Nhà ngươi cũng coi thường Asisư ta quá! – đoạn, bất ngờ rút con dao được giấu trong cán quạt ra, đặt lên cổ Carol… Hét lên: “Mau thả bọn ta ra, nếu không ta sẽ giết Carol”

–     Asisư, thả hoàng phi ra, ngươi thật nham hiểm, dám lợi dụng… – Unasu cùng Ruka chĩa kiếm về phía nàng, căm hận mà nói. Asisư cũng không thèm chú ý, tập trung quan sát Ragashu. Mọi người bên dưới cũng không thể ngờ hôn lễ lại trở thành như thế này. Ragashu cười cười tỏ vẻ thích thú, ánh mắt nhìn Asisư như muốn ăn tươi nuốt sống, hận không thể giết chết nàng ngay được.

–     Ngươi cứ việc, để rồi Ai Cập sẽ xem ngươi như kẻ thù…

–     Ha ha, giết Carol xong ta sẽ tự vẫn. Ngươi nghĩ ta dám không? Ta căm thù Carol như thế nào, ngươi rõ nhất! Giờ Menfuisư không hề yêu ta, Ai Cập cũng không còn vị trí cho ta thì cái chết có là sá chi! Mọi người ở đây hãy nghe ta nói, hoàng đến Ragashu đáng kính đây đã cầu hôn ta cùng với lời hứa sẽ giết chết hoàng phi Ai Cập nhưng sau đó hắn lật gọng, muốn dùng hoàng phi để làm áp lực cho Menfuisư, ngươi định nhốt nàng ấy vào tháp Babel… – sau đó quay sang nở nụ cười khinh thường rẻ rúng với Ragashu, gằn giọng hỏi từng chữ – “Xin hỏi quý quốc, ta nói có sai chữ nào không?”

Mấy vị sứ giả lân bang bắt đầu xì xào bàn tán to nhỏ, không ngờ hoàng đế Ragashu lại giở thủ đoạn đê tiện như vậy, ngoài mặt thì kí hiệp ước hòa bình, thực chất bên trong lại ngấm ngầm rắp tâm chiếm đoạt Ai Cập. Unasu rủa thầm trong miệng, cũng không biết phải quay kiếm chĩa về hướng ai. Asisư hít một hơi lại tiếp tục nói:

–     Đó là chưa kể, nếu ta và Carol cùng nhau bỏ mạng trên đất Babylon này, tất cả đều do âm mưu của ngươi thì ngươi nghĩ xem, liệu thằng em nhu mì hiền hòa của ta có bỏ qua cho ngươi không? Đừng quên lực lượng quân đội Ai Cập. Mời hoàng đế suy nghĩ cho kĩ.

Ragashu bắt đầu cảm thấy không ổn, kế hoạch hắn nung nấu bao lâu nay lại bị nàng kể ra vanh vách trước mặt sứ thần các nước thế này… Bể kế hoạch rồi. Cứ nghĩ Asisư chỉ là con đàn bà ghen tuông mù quáng, xinh đẹp nhưng ngu ngốc, không ngờ nàng ta lại giảo hoạt thế này…

Advertisements

One thought on “[NHACASS] Chương 2

  1. Pingback: Nữ hoàng Ai Cập Asisư | Khải Huyền các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s