[NHACASS] Chương 9

giaitriabc.com107 - Copy

Mấy hôm sau có một con chim bồ câu bay đến, ông đội trưởng đi vào trong lều vải của Izumin:

– Hoàng tử, có thư của Ruka…

– Ruka? – Asisư kinh hỉ hô to, chắc chắn là có tin tức về Carol rồi, nghĩa là nàng sắp có cơ hội rời khỏi chỗ này, ahaha…

Izumin không nhìn Asisư nữa mà quay sang nhận lấy tờ giấy từ tay ông đội trưởng

– Izumin, ta muốn xem, cho ta xem tin tức của Carol… Khỉ thật, hắn ta ăn cái gì mà ngay cả lúc ngồi cũng có thể cao như vậy? … “IZUMIN…”

– Nàng ồn ào quá

– Cho ta xem

Izumin không thèm đếm xỉa tới Asisư, lấy tay chặn ngang người nàng lại không cho nàng đến gần bức thư, khuôn mặt có chút trầm ngâm nghĩ ngợi. Asisư càng thêm lo lắng, không lẽ Carol xảy ra chuyện gì sao? Cái gì cũng có giới hạn của nó, đến khi chịu hết nổi nữa, Asisư nhảy lên đu cổ Izumin làm hắn súyt chết ngạt, người mất thăng bằng ngã về phía sau, Asisư theo đà té bò lăn ra nệm. Thế là cục diện trở thành…

– Ngồi dậy, ngồi dậy, ngươi nặng quá, đè chết ta….

– Tại nàng chứ ai…

Izumin có chút khẩn trương vội vã ngồi dậy, lấy tay kéo kẻ đang bẹp lép kia…

– Có sao không ?

– Ngươi thử xem thì biết có sao không? – Asisư dùng ánh mắt ai oán nhìn Izumin, riêng Izumin thì đang nén cười trước vẻ mặt hờn dỗi như trẻ con của nàng. Nếu không phải trước đây từng nhìn thấy mặt Asisư thì Izumin cũng khó có thể tin đây chính là nữ hoàng Ai Cập lúc nào cũng kiêu ngạo. Izumin xách nàng lên, sau đó quay mấy vòng tỉ mỉ kiểm tra xem nàng có bị thương không khiến Asisư vô cùng ngạc nhiên và… khiếp sợ…

– E hèm… Izumin, ngươi chắc là ngươi vẫn ổn chứ?

Izumin ngưng động tác, ném cho nàng ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo. Ngoài chuyện chọc cho Izumin hắn tức điên lên, nàng không còn gì khác để làm

– Oa, nhìn cái gì kìa…

Izumin ngây thơ ngoái đầu nhìn theo hướng tay Asisư chỉ, chưa kịp thấy gì thì mẩu giấy trong tay đã bị cướp đi, hắn lập tức nhảy lên chụp hung thủ đang chuẩn bị bỏ trốn…

Asisư ngượng ngùng đỏ mặt đẩy Izumin ra nhưng không đủ sức, chỉ biết cứng đờ mình ra…

– Đưa cho ta…

– Ta muốn biết thông tin của Carol…

– Carol vẫn đang ở trong sa mạc, nàng biết rồi mà…

– Không tin, thả ta ra, cho ta xem…

Thấy Asisư có ‎ định mở lá thư ra, không hiểu sao Izumin lo lắng cực độ, không hề muốn nàng đọc được nội dung trong đó, hai tay ôm nàng siết chặt hơn…

– Ngươi… làm cái gì vậy? Sau này ta còn muốn lấy chồng a, ngươi…

– Cái bản mặt của nàng không ai lấy đâu

– Đồ chết bầm, ngươi nói gì? Mĩ nhân như ta mà không ai lấy là sao?

– Không ai lấy nàng thì có ta chịu trách nhiệm…

– Hả??????

Izumin chợt khựng người lại. Nhân lúc hắn sơ hở, Asisư nhanh chóng xem lá thư… nàng mở tròn 2 con mắt quay sang nhìn Izumin, cũng không màng tư thế của 2 người đang mờ ám như thế nào…

– Menfuisư sang đây đón Carol, giao quyền lại cho tể tướng Imhotep?

Izumin khó khăn gật đầu, sau đó tập trung theo dõi thái độ của Asisư, chỉ thấy nàng im lặng không chống cự nữa, để mặc hắn ôm thoải mái

– Asisư, nàng đã nói khi nào vết thương của ta lành nàng mới đi…

– Thì ta có nói gì đâu? – Asisư ngạc nhiên nhìn Izumin, mấy ngày hôm nay hắn ta bị gì thế nhỉ? Izumin nhìn nàng vẻ nghi hoặc…

– Ta nghĩ khi nghe Menfuisư đến đây nàng sẽ muốn đi gặp hắn…

– Ax, ahahaha…. ta khâm phục óc tưởng tượng của ngươi đó Izumin, Menfuisư đến đây thì có người bảo vệ cho Carol, ta đỡ lo thôi chứ gì!

Izumin thở phào, ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình bị cái gì! Nhẹ nhàng nằm xuống nệm, tay vẫn giữ trên eo của Asisư…

– Nằm yên, đừng cử động…

– Izumin…

Asisư len lén đưa mắt nhìn Izumin đang nhắm mắt hình như hưởng thụ cái gì đó. Nàng có cảm giác hắn đang lợi dụng ăn đậu hủ miễn phí, nhưng mà được tên đẹp trai như hắn ôm cũng không đến nổi nào…

– Izumin này, ngươi biết cái gì ngốc nghếch vớ vẩn nhất trên đời không?

– Là cái gì?

– Là tình yêu! – Lúc này Izumin mới mở mắt ra nhìn Asisư một cách khó hiểu…

– Tại sao lại là tình yêu?

– Chứ ta hỏi tại sao ngươi lại yêu Carol?

Im lặng một lúc lâu, sau đó Izumin mới lên tiếng…

– Ta không rõ…

– Ta nói ngươi đừng giận, thứ mà ngươi dành cho Carol không phải là tình yêu, mà chỉ là do mình không có được thì mình càng muốn có, thứ của mình thì mình lại chẳng hề qu‎ý trọng. Ngươi nhìn thấy ở Carol một nhan sắc trong veo thánh thiện, mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh, trí óc thông minh siêu phàm, lòng nhân hậu… tất cả mọi thứ của nàng đều khiến ngươi hứng thú nhưng ngươi lại không thể có nàng nên bằng mọi giá ngươi muốn có nàng…

Nếu như người bình thường nói những lời đó thì đã mất mạng từ lâu rồi, tuy nhiên người đó lại là Asisư. Izumin vẫn không nói gì, im lặng nghe nàng nói tiếp…

– Ta cũng như ngươi a, nhưng mà ta ít nhiều gì cũng đã biết đường mà lui ra trước… thứ gì không phải của mình thì đừng cố gắng trói buộc nó. Cứ tìm thứ nào thích hợp với ngươi nhất ấy…

– Nàng thật sự là Asisư?

– Sao ngươi lại hỏi như vậy?

Tay đùa nghịch mấy sợi tóc mềm mượt của Asisư, Izumin không biết phải nói như thế nào với nàng… Từ ngày gặp gỡ và xác định tình cảm của mình dành cho Carol, không có lúc nào không nghĩ về nàng, trong đầu luôn luôn tính toán kế hoạch để đem nàng về bên cạnh hắn… tuy nhiên từ khi ở cùng một chỗ với Asisư mọi thứ đều đảo lộn lên hết. Nữ nhân này lúc thì ngây ngô ngốc nghếch, lúc thì chưng ra vẻ mặt lạnh lùng, lâu lâu lại ủy khuất nhìn hắn, nàng vui vẻ hoạt bát lanh lẹ, khá là hòa đồng với mọi người… cũng được xem là mĩ nữ…

Izumin chỉ biết che dấu lấp liếm bằng ý nghĩ duy nhất ‘‘… Yêu Carol không có nghĩa là ta không được động tâm trước nữ nhân khác…’’

– Ngủ đi…

– Ân, nhưng ta và ngươi ngủ chung à?

Ở cùng nhau một thời gian Asisư phát hiện ra… nếu Izumin không trả lời thì có nghĩa là đúng vậy. Tuy nhiên nàng lại lăn ra góc đằng kia mà nằm, tránh xa Izumin ra…

*********************************************

– Đang làm gì vậy?

– Hả? – Asisư giật mình nhìn cái áo vừa được choàng lên người của nàng

“Aha, ta chỉ ngắm hoàng hôn thôi…”

– Có đói không?

– Ta vừa mới ăn xong mà, ngươi vào trong kia nghỉ ngơi đi, làm mất hứng…

Izumin cười cười mà đi vào trong, Asisư lại tiếp tục công việc mang đậm sắc thái tự kỉ của mình. Đã ở cùng Izumin  hơn một tháng rồi, vết thương của hắn cũng không còn gì đáng lo ngại… Nàng đang rất khó nghĩ, lúc đầu chỉ định lợi dụng Izumin để tìm Carol nhưng bây giờ lại cảm thấy như thế nào ấy, có lẽ là thích Izumin… tâm tư con gái rất dễ rung động, chỉ cần đối tượng hơi đẹp trai, hơi giàu có, hơi lạnh lùng là đã chết mê chết mệt, chưa kể Izumin cực đẹp trai, cực giàu có, cực lạnh lùng thì hiểu Asisư nàng như thế nào rồi… Haiz… nhưng đối tượng đã có người yêu, vả lại Ai Cập cùng Hitaito thù hận sâu sắc. Nàng cứ nuôi hi vọng Izumin sẽ chú ‎ đến nàng, thái độ mấy ngày qua của hắn cũng khiến nàng có ảo tưởng nhưng có lẽ phải chấm dứt thôi… đang suy nghĩ mông lung nên Asisư không phát hiện ra nàng đã đi ra khỏi lều trại của Hitaito…

BỐP !!!!! Sau khi xác định nữ tử kia đã ngất xỉu, một toán người từ trong bụi rậm đi ra…

– Đại ca mau ra xem, nàng ta rất là xinh đẹp, cả đời này ta chưa thấy ai xinh đẹp như nàng… – một tên mặt mũi xấu xí ngây ngẩn nhìn mĩ nhân nằm bất động dưới đất. Lúc này đám cướp sa mạc cũng đang bu đen bu đỏ lại mà quan sát người đẹp bỗng dạt hết ra, nhường đường cho tên to cao mặt mũi hung dữ tiến tới…

– Haha, mĩ nhân, nàng sẽ là bà vợ thứ 25 của ta, chúng ta mau rời đi…

Asisư bất tỉnh nhân sự bị mang đi cũng không hay biết gì cả… Sau bao lâu nàng cũng không rõ, hình như trời bên ngoài đã tối hẳn. Cổ nàng đau quá, tay và chân đều bị trói rất chặt tê rần hết cả lên, miệng cũng bị bịt lại bằng vải. Nàng đang ở đâu đây? Izumin đâu rồi…

– Đại ca, bên ngoài có một toán người đang đi đến đấy, hình như là người Ai Cập, dẫn đầu là một cô gái. Bọn chúng trông rất mệt mỏi, không còn sức chiến đấu đâu…

– Haha, hôm nay đúng là vớ bẫm, bắt được mĩ nhân xinh đẹp như tiên, lại sắp có thêm tiền nữa… gọi anh em nhanh chóng chuẩn bị đi…

Asisư nằm phía trong màn, âm thầm lắc dầu ngán ngẩm… Cướp sa mạc… nàng cư nhiên bị đám cướp này bắt cóc giữa thanh thiên bạch nhật. Có cảm giác hình như đang có ai vào, nàng vội nhắm mắt lại giả vờ ngất xỉu…

– Người đẹp a, nàng đừng buồn, tí nữa ta sẽ quay lại với nàng ngay… Sau đó hắn vuốt ve làn da trắng nõn nà của nàng…

– Đại ca, nhanh lên…. Hắn ta nuối tiếc rời đi

Asisư chịu không nổi cơn buồn nôn đang tràn dâng trong cổ họng. Cổ đại có nhiều thứ để con người ta mắc ói quá. Làm sao đây… vật lộn cùng sợi dây thừng một lúc, Asisư rút ra được kết luận : dây thừng cổ đại rất bền và chắc… hàng Babylon chất lượng cao, không cách nào tháo hay cắt đứt được nhưng không lẽ nằm ở đây chờ bọn cướp kia đi về à? Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo về ngay…

– Tên vô lại, thả ta ra…

– Mĩ nhân, ta sẽ đối xử tốt với nàng mà…

– Thả ta ra…

– Ta khuyên nàng nên biết điều một chút, bắt nàng ta im miệng, nhốt chung với ả kia…

– A… thả… ummm…mmm

– Vào đây, ngoan ngoãn biết điều đi…

Đồng chí Carol cùng đồng chí Asisư tròn mắt nhìn nhau, xúc động nói không nên lời… Vấn đề là có muốn nói cũng chẳng được… Bên ngoài lại tiếp tục tiệc rượu…

– Chúc mừng đại ca hôm nay có thể cưới được tận những 2 mĩ nhân làm vợ… – Một tên giọng the thé leo lẻo nịnh hót, Asisư cùng Carol liếc mắt nhìn nhau, không biết phải làm như thế nào đây…

Carol sợ hãi nhìn Asisư, đáp lại là ánh mắt an ủi… thực chất nàng cũng sợ muốn ngất đi đây này, hi vọng bọn chúng sẽ sớm say xỉn mất cảnh giác… Quả đúng như Asisư dự đoán, một lát sau bên ngoài đã im lặng hẳn. Tuy nhiên điều nàng không thể ngờ chính là có một tên lần mò đi vào chỗ hai nàng…

– Đại ca tham lam quá, đã có 24 bà vợ rồi mà vẫn muốn cưới thêm các nàng, như vậy là không công bằng… chính ta phát hiện ra nàng phải không? – hắn ta ngà ngà say tiến về hướng Carol, nở nụ cười đểu giả. Carol cố gắng lết người ra phía sau né tránh con người đáng sợ đó… khi say con người ta không tự chủ được bản thân nữa nên rất nguy hiểm… bây giờ la lên cũng không được, bỏ chạy cũng không xong…

– Đi nào, chúng ta hãy cùng nhau bỏ trốn, sống một cuộc sống bình dị nào… – nói xong hắn ta bế thốc Carol lên mà vác đi, mặc cho Carol vùng vẫy Muốn thoát khỏi chỗ này cần phải gây sự chú ‎ý của quân lính Ai Cập cùng Hitaito… mà bây giờ là buổi tối, cách duy nhất để gây sự chú ý là… phóng hỏa cho to lên…

– Đại ca, anh em, mau tỉnh dậy, một đoàn lái buôn người Libia đang đi đến đây, chúng đem theo rất nhiều của cải, chỉ cần làm xong vố này là anh em chúng ta có thể chơi xả láng…

– Hôm nay chúng ta trúng mánh đậm rồi, mau … Hay thật, chúng nghe tới tiền là tỉnh cả rượu, như vậy càng hay, Asisư càng có cơ hội hành động… Chờ chúng đi xa, nàng trườn xuống thành giường, dồn hết sức vào chân quật ngã bình dầu đặt ở đầu giường, dầu chảy vào đống lửa khi nãy mà bọn cướp đang đốt dở… Lửa đúng là lớn lên thật, có dầu vô mà lị… chợt nhiên nghe có tiếng động khiến Asisư cả kinh…

– Cô gái… cô là ai vậy?

Một nữ tử quần áo rách nát nhìn Asisư với vẻ cảnh giác, khuôn mặt dơ bẩn nhưng vẫn không giấu đi đôi mắt sáng như sao của nàng… Asisư mừng rỡ ra hiệu cho cô ta cởi trói cho mình. Sau khi chắc chắn Asisư vô hại, nàng ta liền cởi trói cho Asisư… Asisư ngồi xoa xoa cái tay đau nhức rướm máu của mình, vừa định quay sang cảm ơn thì…

– Mi…Mita…Mitamun?

– Cô biết ta sao? Cô biết tên của ta sao?

Nàng hoảng sợ nói không nên lời, Mitamun chẳng phải đã bị Asisư thiêu chết rồi hay sao? Sao lại ở đây? Mitamun ra sức lắc mạnh cánh tay Asisư, khuôn mặt hồn nhiên đầy hi vọng…

– Cô gái, cô biết ta là ai sao?

– Mitamun, tại sao cô lại ở đây ?

– Ta không biết, ta không nhớ gì hết, ta chỉ biết bọn chúng định bán ta, bọn kia kìa, ta sợ…

– Không sao đâu, chúng ta được cứu rồi…

Asisư tự trấn tĩnh bản thân lại, không quan tâm nữa, thoát ra khỏi chỗ này thì tính… Cùng lúc đó…

– Nếu nàng có mệnh hệ gì thì đừng trách ta, bỗng nhiên biến mất không có lí do sao?… – Izumin ngoài mặt lạnh lùng nhưng trong lòng đang rất hỗn loạn, Asisư bị ai bắt hắn cũng không biết thì làm thế nào mà cứu nàng đây? Hắn chỉ mới rời nàng có một chút mà lại xảy ra cớ sự này rồi… Đáng lẽ không nên để nàng một mình

– Hoàng tử, đám lửa… đằng kia có người… có thể là nữ hoàng…

– Đi đến đó…

Advertisements

One thought on “[NHACASS] Chương 9

  1. Pingback: Nữ hoàng Ai Cập Asisư | Khải Huyền các

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s