[NTNKND] CHƯƠNG 62

Cầm si?

Ta cẩn thận quan sát nam tử gầy yếu kia, chỉ thấy dáng người hắn nhỏ gầy, là cái loại gió thổi qua sẽ bay mất. Giờ phút này hắn không ngừng dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, ngẫu nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời lộ ra vẻ chán ghét, rõ ràng đối với ngày hè nóng nực này tâm sinh phiền chán. Mà Phạm Đạc kia lại sảng khoái tinh thần, bên môi đạm cười nhã nhặn có lễ, trong mắt có thản nhiên kiêu căng.

Một người diện mạo hiên ngang tự tin bình tĩnh, một người thần sắc khiếp đảm gầy yếu không chịu nổi, so sánh với lời của những người nói chuyện lúc nãy, ai thắng ai thua dường như đã sớm được định đoạt.

Bên kia, hai người đã ngồi vào chỗ của mình. Trước mặt Phạm Đạc là cây đàn Nghiêu lục xanh biếc, mà trước mặt Giang Thành lại là cây đàn gỗ ngô đồng cực kỳ bình thường. Hai cây đàn đồng thời xuất hiện trước mặt mọi người, liền giống như chủ nhân của bọn chúng, làm cho người ta cảm giác thấy — hoàn toàn không có thể so sánh được.

“Tốt lắm, cuối cùng trận đấu dành hạng nhất cầm kĩ bắt đầu, tổng cộng ba ván.” Lão giả ngồi ở giữa vuốt vuốt râu nói: “Ván thứ nhất, hai người các ngươi đàn khúc [Mộng du], rút thăm quyết định ai thi trước ai thi sau.”

Phạm Đạc cùng Giang Thành mỗi người rút một thăm, Giang Thành trước.

Giang Thành run rẩy buông thăm trúc, “Ta trước đây.” Hắn hít một hơi thật sâu, tay chuẩn bị đặt xuống dây đàn, âm thanh từng bước từng bước đánh ra.

Khúc [ Mộng du] này vốn nên biểu đạt một loại khí khái ngao du nhàn nhã dưới đất trời bao la, nhưng Giang Thành lại đàn ra một loại âm thanh cứng rắn làm cho ta nghĩ đến thứ giống với…… một cái bánh bao vừa lạnh lại vừa cứng không có mùi vị.

Giang Thành căng thẳng đàn xong khúc này, vừa ngẩng đầu liền đối diện với ánh mắt khinh thường của mọi người. Hắn ngượng ngùng cười cười,“Ta đàn xong rồi, Phạm Đạc phu tử, mời.”

Phạm Đạc không nói nhiều, trực tiếp ngồi xuống gảy dây đàn. Âm thanh như nước suối trong trẻo thanh thúy dễ nghe chảy xuôi trong không khí, khi thì dâng cao sắc bén, khi thì thoải mái nhàn nhã, làm trước mắt mọi người như xuất hiện một con chim ưng thoải mái bay lượn trong không trung tự do.

Cuối cùng âm điệu hạ xuống, mọi người còn chưa hết mơ màng, thắng bại không thể nghi ngờ.

“Ván thứ nhất, Phạm Đạc thắng.” Lão giả mở miệng,“ Ván thứ hai, lấy ‘Quốc’ đàn một khúc.”

Lần này là Phạm Đạc đàn trước. Phạm Đạc vẫn như trước duy trì đẳng cấp cao, đánh ra khúc nhạc khí thế hào hùng kích động lòng người. Mày rặm hắn nhíu chặt nghiêm túc, vẻ mặt chuyên chú làm người ta không tự chủ được nhiệt huyết mênh mông theo hắn, trong lòng người người tràn ngập một cỗ ý chí muốn bảo vệ quốc gia.

Đàn xong, mọi người nhiệt liệt vỗ tay, ngay cả mọi người bên phe uể oải cũng dùng sức vỗ, vẻ mặt kích động, “Đàn hay!”

Phạm Đạc cười nhẹ,“Giang Thành phu tử, mời.”

Giang Thành vẫn giữ bộ dáng khiếp đảm kia, lau mồ hôi trên trán rồi ngồi xuống. Hắn chậm rãi gảy dây đàn, phát ra thanh âm có chút thăm dò cùng khó hiểu, sau đó tiếng đàn từ nhỏ biến thành lớn, từ non nớt chuyển thành hùng hậu, giống như một hạt mầm đang đâm chồi trưởng thành. Tiếng đàn bắt đầu trở nên hùng tâm tráng chí, giống như có giấc mộng vô hạn muốn đi thực hiện, lúc ở nơi cao nhất lại nhanh chóng hạ xuống, tạo thành sự tương phản thật lớn. Sau đó lại là không khí cực độ bất đắc dĩ, thiêu đốt lý trí của người nghe một phen, mãnh liệt làm người ta muốn rống lớn, ngay tại lúc tiếng đàn phẫn nộ, tiếng dây đàn đứt thô ráp vang lên, tất cả phẫn nộ cùng bất đắc dĩ biến mất không thấy tăm hơi.

Mọi người đều chấn động, chưa kịp hoàn hồn thì Giang Thành lại một tay chặt đứt mấy sợi dây đàn còn lại, kết cục đơn bạc kết thúc cảm xúc háo hức.

“Được, tốt lắm.” Giang Thành hô to một tiếng.

“Ván này……” Lão giả cùng hai người bên cạnh thương lượng một hồi rồi nói: “Giang Thành thắng.”

“Cái gì?” bên đắc ý lập tức phẫn nộ hô to, “Hắn rõ ràng ngay cả dây đàn cũng đứt, đây sao có thể thắng được!”

Lão giả ý vị thâm trường nhìn Phạm Đạc, “Phạm Đạc, ngươi có nghĩ mình thua không?”

Phạm Đạc khẽ nhíu mày, trầm mặc không nói.

“Vừa rồi ngươi đàn qua kúc Lăng Vân chí khí mênh mông lòng người, nhưng chữ ‘Quốc’ này không giống như vẻ bề ngoài chỉ có ‘Chí khí’.” Lão giả chậm rãi nói: “Khúc của Giang Thành giống như một thiếu niên trưởng thành trải qua, có non nớt, có khát vọng, hiểu được ý, có mất mát, có phẫn nộ.”

“Nghĩa của chữ ‘Quốc’ này, phải là như vậy. Phạm Đạc, ngươi thua có phục hay không?”

Phạm Đạc nhìn Giang Thành liếc mắt một cái, rũ mắt nói: “Phục.” Mà Giang Thành tuy thắng nhưng vẻ mặt lại không hiểu gì cả, giống như căn bản không biết phu tử đang nói gì.

“Ván cuối cùng, lấy ‘Hạ’ tấu một khúc.” Lão giả thâm trầm nhìn Giang Thành liếc mắt một cái, “Giang Thành, đàn cho tốt.”

“Vâng.” Giang Thành sợ hãi đáp.

Lần này cũng là Phạm Đạc trước. Khúc nhạc nhẹ nhàng linh động, như ngày mùa hè nóng bức, lại giống như gió hạ thoải mái động lòng người. Phạm Đạc đàn xong trịnh trọng nhìn Giang Thành, giống như xem Giang Thành là địch thủ chân chính.

Mà Giang Thành lại là……

Tất cả mọi người đều bịt lỗ tai, kinh ngạc nhìn Giang Thành không ngừng đàn lỗi. Nhưng vẻ mặt của hắn lại rất nghiêm túc gảy đàn, không có nửa phần thái độ qua quýt.

Phạm Đạc vặn hỏi trước, tức giận nói: “Giang Thành ngươi!”

Giang Thành cau mày lau mồ hôi, yếu ớt nói: “Phạm Đạc phu tử, làm sao vậy?”

“Ngươi đang khinh thường ta! Vì sao không xuất ra trình độ vừa rồi!” Phạm Đạc đập bàn nói.

“Trình độ vừa rồi?” Giang Thành lau mồ hôi, ảo não nói: “Phạm Đạc phu tử, ta…ta vừa rồi không phải là đàn giống bây giờ sao. Ngươi có xem trọng ta…ta…ta cũng chỉ có trình độ như vậy.”

“Giang Thành, ngươi có nghiêm túc đàn không vậy?” Lão giả cũng cau mày còn thật sự hỏi, “Nói thật đi.”

Vẻ mặt Giang Thành cung kính, “Phu tử, Giang Thành tuyệt đối xem đây là trận đấu, không có một chút qua quýt nào.”

“Như vậy……” Lão giả nâng nâng tay, “Phạm Đạc thắng.”

Hai bên lại bắt đầu tranh cãi ầm ĩ, khuôn mặt Phạm Đạc đen thui trở lại chỗ ngồi, Giang Thành vẫn cầm khăn lau lau mồ hôi.

Ta âm thầm nở nụ cười cười ra tiếng. Giang Thành không nói dối, hắn quả thật thật sự đàn khúc kia. Hắn đàn như thế nguyên nhân đơn giản chỉ vì hắn chán ghét mùa hè, vô cùng chán ghét, không hơn.

Trận đấu cầm kĩ kết thúc, mọi người nhanh chóng giải tán. Bất luận là phu tử trong thư viện của Phạm Đạc hay Giang Thành cũng đều không muốn nói chuyện với Giang Thành, tự cố mục đích bản thân rồi dứt khoát bước đi. Có vài phu tử đối với Giang Thành chỉ có thể thở dài lắc đầu rồi rời đi. Đối với chuyện này, Giang Thành không có chút biểu tình tức giận nào, ôm đàn ngây ngốc đứng tại chỗ.

Vũ Văn Duệ đột nhiên cười khẽ ra tiếng, nhìn Giang Thành nói: “Sầm tiên sinh chịu thiệt làm một nhạc công nho nhỏ ở đây, không biết có cảm thấy không cam lòng hay không?”

Giang Thành nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chỉ vào chính mình nghi hoặc hỏi: “Công tử đang nói chuyện với ta?”

Vũ Văn Duệ cười gật đầu.

“Công tử, sợ là ngươi nhận sai người rồi.” Giang Thành xin lỗi cười cười, “Ta không phải Sầm tiên sinh gì gì đó, ta tên Giang Thành.”

“Giang Thành cũng thế, Sầm tiên sinh cũng thế, ta chỉ biết tiên sinh chính là người ta muốn tìm.” Vũ Văn Duệ chậm rãi nói, đôi mắt hồ ly dài nhỏ tràn đầy chắc chắn.

Giang Thành sờ sờ đầu, “Công tử nói chuyện cũng thật thâm ảo, nhưng mà ta quả thật không phải là người ngươi muốn tìm, ta chỉ là một phu tử dạy đàn nho nhỏ mà thôi.” Giang Thành nói xong liền ôm đàn rời khỏi. Vũ Văn Duệ vậy mà chỉ cười nhìn hắn rời đi, không nói gì thêm.

Ta hồ nghi nhìn hắn,“Huynh …… để hắn đi đơn giản như vậy sao?”

Vũ Văn Duệ tao nhã cười, “Nha đầu ngốc, nàng nghĩ ta là ai.”

Ta bình tĩnh nói, “Không phải người tốt.”

Hắn gõ nhẹ lên trán ta, híp con ngươi dài nhỏ thản nhiên hỏi: “A Lam, nàng có muốn đi học đàn không?”

…… Học đàn?

Ta có chút đứng không vững, run rẩy chỉ vào hắn nói: “Huynh…… huynh muốn cho ta đi học đàn Giang Thành?”

Vũ Văn Duệ vuốt cằm.

Gương mặt người trước mắt vẫn tuấn mỹ nhã nhặn nho nhã như trước, nhưng lại làm cho ta kìm không được mà run run một chút. Ta trầm mặc nhìn hắn hồi lâu, cuối cùng đau đớn kịch liệt nói ra ba chữ, “Huynh thực ác.”

Các ngươi muốn hỏi vì sao ta lại kích động như vậy? Ta chỉ có thể nói, từ nhỏ ta đã là cao thủ cầm kỳ thi họa, nhất là cầm, quả thực là thuộc trình độ mà người phàm không thể so với.

Dùng văn nhã để hình dung thì phải nói là nghe thấy mà bi thương, người người rơi lệ, lòng đầy phẫn nộ, quỷ khóc, chim chóc chạy mất hút……

Không dùng văn nhã để hình dung, thì phải là con mẹ nó con mẹ nó con mẹ nó thủng cả tai trâu rồi!

Cho nên các ngươi nói, Vũ Văn Duệ cho ta đi học đàn, trở thành đệ tử của Giang Thành là có ý gì?

Ta nhìn sườn mặt xinh đẹp của hắn lại nghĩ, đời này ai đụng phải Vũ Văn Duệ……

Bi kịch, quả thực rất bi kịch, ta không cần suy nghĩ, ngẫm lại liền khủng bố…..

(=.=|||| tỷ đang thương xót cho chính tỷ đó hả)

Mẫu thân a, trái đất rất nguy hiểm, người dẫn ta lên sao hỏa đi a!

Tuy rằng ta vô cùng không muốn hãm hại người khác, nhưng Vũ Văn Duệ lại ép buộc dâm uy ta, còn ôm đàn đến trước của nhà Giang Thành. Vũ Văn Duệ ăn mặc như một công tử tao nhã nhàn hạ tự tại đứng cạnh cửa nhìn Trần Lương nói: “Đem đàn đặt ở đây.” Lại nhìn ta nói: “Có thể bắt đầu.”

Ta run run thò tay nhỏ bé xuống, “Biểu ca, huynh không cần ác như vậy, huynh muốn chỉnh thì chỉnh mình Giang Thành thôi a……”

Mắt hồ ly dài nhỏ nguy hiểm nheo lại, “A Lam, mấy ngày nay nàng không muốn ăn mấy món thịt nướng vỹ, vịt tiêm cùng gà hầm nữa à?”

Ta lập tức ngồi nghiêm chỉnh, hiên ngang lẫm liệt nói: “Biểu ca, đánh đàn chính là một nghệ thuật, ta sẽ không để ý người ngoài.”

Vũ Văn Duệ vừa lòng gật gật đầu, “Bắt đầu đi.”

Ta bi thống xuống tay với dây đàn, trong lòng có một loại thê lương dâng lên, thói đời này a, người có thịt chính là đại gia.

Ta đánh tiếng đàn thứ nhất, nhà bên cạnh mơ hồ có tiếng nữ nhân hô lớn, “Ôi trời, sao gà lại nổi điên thế này !”

Ta đánh tiếng đàn thứ hai, chó bắt đầu gầm rú cùng tiếng nam nhân mắng chửi, “A hoàng, ngươi điên rồi à! Nhảy cái gì mà nhảy!”

Ta đánh tiếng đàn thứ ba, có giọng nữ lanh lảnh mắng, “Nhà ai giết heo vậy, có để cho người ta ngủ không!”

Ta đánh tiếng đàn thứ tư, không biết từ phương hướng nào có một quả trứng gà bay lại đây, “Con mẹ nó nhà ai sinh em bé vậy!”

Này tất cả tất cả, Vũ Văn Duệ vẫn giống như không nghe thấy không nhìn thấy bình tĩnh như trước……

Bởi vì hắn lỗ tai hắn nhét bông.

╮[╯-╰]╭

Ta vừa mới chuẩn bị tiếp tục cố gắng gấp bội thì cửa nhà Giang Thành bị người từ bên trong dùng sức đẩy ra, sau đó Giang Thành nổi giận đùng đùng xuất hiện trong tầm mắt. Hắn ôm lỗ tai vẻ mặt thống khổ, “Tiến vào hết cho ta!”

Vũ Văn Duệ tao nhã xua tay, “A Lam, dừng lại.”

Ta yên lặng dừng tay, còn nhớ năm đó ta phải dùng đến tiếng thứ mười mới có thể làm cho Vũ Văn Duệ sụp đổ, nay chỉ cần bốn tiếng là có thể đạt tới hiệu quả này……

Vũ Văn Duệ sờ sờ đầu ta, tán dương nói: “Không cần suy nghĩ, A Lam, nàng tiến bộ .”

“Câm miệng hết cho ta!” Giang Thành xoay người uất ức hỏi: “Vị công tử này, rốt cuộc ngươi muốn gì?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s