[NTNKND] CHƯƠNG 64

“A Lam.” Ngón tay thon dài trắng nõn của Vũ Văn Duệ nhẹ nhàng gảy dây đàn, “Nhớ kỹ khúc này chưa ?”

“Tàm tạm.” Ta thuận miệng lên tiếng, tiếp tục đắm chìm trong kinh ngạc vô cùng. Ban đầu tiếng đàn của ta có thể nói là kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ. Nhưng mới vừa rồi đánh ra thế mà so với nửa tháng trước tốt hơn rất nhiều, quan trọng nhất là ta có thể đàn ra điệu nhạc? Ách, tuy rằng điệu có chút lạc âm, nhưng cũng được xem là điệu.

Vũ Văn Duệ vỗ vỗ tay áo căn bản không tồn tại chút tro bụi nào rồi đứng lên, “Ngày mai nàng đàn khúc này cho Giang Thành nghe.”

“Đàn cho Giang Thành nghe?” Ta nói: “Ta rất muốn a, nhưng Giang phu tử căn bản không cho ta chạm vào đàn thật.”

“Hắn không cho nàng chạm nàng sẽ không chạm sao?” Vũ Văn Duệ thản nhiên liếc ta một cái, con ngươi nhanh chóng hiện lên ý cười, “Từ khi nào nàng trở thành một đệ tử ngoan ngoãn như vậy?”

“……” Ta trầm mặc một hồi, liếc hắn nói: “Biểu ca, huynh bảo ta đàn đoạn nhạc này cho Giang phu tử nghe là có âm mưu gì?”

Vũ Văn Duệ nghiêng người tới gần, khuôn mặt tuấn mỹ cách mặt ta chỉ có mấy li. Ánh mắt hắn cười như không cười, môi mỏng khẽ mở: “Nàng muốn biết?”

Ta rất muốn đẩy mặt hắn ra, sau đó “Phi” một tiếng, nói “Vô nghĩa!”, nhưng căn cứ vào sự thật tàn khốc, ta chỉ có thể ôn hòa gật gật đầu nói: “Ừ.”

“Thật muốn biết?”

“Biểu ca, ta thật sự muốn biết.”

“À……” Hắn kề sát vào tai ta cúi đầu cười, hơi thở ấm áp nhè nhẹ vờn quanh ái muội, giọng nói từ tính mang theo ác liệt: “Không nói cho nàng biết.”

 

……

 

Vũ Văn Duệ, tốt nhất ngươi hãy cầu nguyện đừng bao giờ rơi vào tay ta, bằng không, ta thật sự không ngại làm một hồi “Mẹ kế công chúa bạch tuyết”……

Ngày hôm sau, ta thừa dịp Giang Thành không có trong phòng liền vụng trộm lấy cây đàn gỗ ngô đồng của hắn, trúc trắc mang theo hưng phấn đàn lên. Tuy nói, ban đầu cũng có chút chói tai, nhưng chậm rãi cũng xem như là rơi vào cảnh đẹp, một lần nữa ta lại cảm thán cách “Giáo dục câm điếc” của Giang Thành, có đôi khi những thứ càng vô thanh vô tức càng có thể thay đổi chúng ta.

Khúc nhạc Vũ Văn Duệ dạy ta cực kỳ ngắn, đại khái khoảng 3 phút là có thể đàn xong. Nhưng khi ta đàn được một nửa thì Giang Thành đã vọt vào, trong mắt mang theo kinh ngạc cùng mừng như điên hỏi ta, “Trò đàn khúc gì vậy?”

Câu đầu tiên Giang Thành nói không phải là chỉ trích ta vì sao đánh đàn, mà là hỏi đây là khúc gì…… Ta dừng tay, trong trẻo cười nói: “Đây là khúc nhạc đêm qua biểu ca ta dạy, phu tử, ta đàn thế nào?”

“Biểu ca trò ……” Biểu tình Giang Thành trong nháy mắt trở nên rối rắm, sau đó lại trong mắt biến thành giãy dụa cùng thống khổ, “Khúc này, rất tốt, rất tốt……”

Lòng ta đại khái đã hiểu, vì thế nhiệt tình nói: “Giang phu tử, có vài âm ta đàn không tốt, phu tử có thể dạy ta không?”

Sắc mặt Giang Thành cứng ngắc nói: “Trần phu tử trong thư viện tìm ta có một số việc, trò cứ tự luyện trước đi.”

“Vâng, phu tử.”

Giang Thành xoay người, trước khi đi còn lưu luyến liếc ta một cái, sau đó bước chân trầm trọng gian nan rời đi.

Ta tay trái chống mặt cười sung sướng, tay phải gẩy gẩy dây đàn để nó phát ra âm thanh vang dội. Xem ra, khúc này vẫn còn không ít.

Mấy ngày sau, khi trở về Vũ Văn Duệ đều mang ta đến tầng hầm ngầm dạy ta đàn khúc kia. Mỗi lần chỉ dạy một đoạn ngắn, ngày hôm sau ta lại đàn trước mặt Giang Thành. Sắc mặt Giang Thành càng ngày càng rối rắm, khát vọng trong mắt càng ngày càng tăng, cuối cùng đúng là càng ngày càng không có tinh thần .

Ngày đó ta còn chưa vào trong nhà thì đã nghe được tiếng đàn trong phòng truyền ra, đây đúng là khúc nhạc mà Vũ Văn Duệ dạy ta. Mỗi lần Vũ Văn Duệ đều dạy ta một đoạn ngắn trong đoạn ngắn. Lấy trình độ của ta, ngay cả như vậy cũng thật sự quá khó khăn, cho nên chỉ có thể mỗi đoạn mỗi đoạn lại tách ra mà đàn. Ngày đó Giang Thành đem từng đoạn ngắn này hợp lại, dung hợp thành một khúc nhạc tuyệt vời êm tai trước nay chưa từng có.

Ta đứng ngoài cửa nghe đến nhập thần, thẳng cho đến khi Giang Thành mở của mới lấy lại tinh thần. Ta lên tiếng: “Phu tử.”

Trong mắt Giang Thành tràn đầy một loại gọi là thỏa mãn, nhưng lúc nhìn thấy ta lại nhanh chóng lui ra, khôi phục sự uể oải vốn có,“Trò đã đến rồi.”

“Vâng.” Ta theo hắn vào cửa, “Vừa rồi phu tử đàn khúc kia sao? Phu tử quả nhiên là phu tử, đàn hay hơn so với ta không biết mấy trăm ngàn lần.”

“Không phải chuyện của trò.” Giang Thành thấp giọng cảm thán, ngẩng đầu nói: “Hôm nay ta dạy cho trò khúc ‘Liễu thường’, trò nghe cẩn thận.”

Ta rũ mắt dấu đi suy nghĩ trong lòng, đây là lần đầu tiên Giang Thành dạy ta đàn toàn khúc, hắn làm như vậy để làm gì? Lúc ta đem chuyện này nói cho Vũ Văn Duệ biết, hắn chỉ cười cực kỳ ý tứ hàm xúc, cực kỳ sâu xa, trên mặt thanh nhã ẩn ẩn lộ ra một cỗ tính kế cùng gian trá, ta nhìn mà tóc gáy dựng thẳng.

Ba ngày sau, ban đêm, cửa sau nhà Giang Thành có một thân ảnh nhẹ nhàng tiêu sái bước ra, trên tay hắn là một bọc vải nhỏ đong đưa, ủ rũ chuẩn bị rời đi.

“Giang phu tử, đã trễ thế này phu tử còn muốn đi đâu?” Trong bóng đêm, giọng nói Vũ Văn Duệ có vẻ từ tính tao nhã khác lạ. Ta miễn cưỡng đem thân mình tựa vào tường, chuẩn bị xem kịch vui miễn phí.

Giang Thành mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn ta cùng Vũ Văn Duệ đứng trong góc mà kinh hãi, “Các ngươi … các ngươi làm sao có thể ở đây?”

Vũ Văn Duệ thản nhiên nói: “Đương nhiên là vì phu tử ở đây, cho nên chúng ta mới ở đây.”

Giang Thành muốn nói cái gì đó, nhưng dừng một chút vẫn chưa nói ra.

“Phu tử sao phải khổ sở như vậy.” Vũ Văn Duệ thở dài, “Biết lòng mình càng ngày càng vui mừng, sao lại dứt khoát ra đi như thế? Như vậy sẽ không còn nghe thấy cũng không còn cơ hội nghe thấy nữa rồi.”

Giang Thành không nói lời nào, chỉ trầm mặc nhìn Vũ Văn Duệ.

“Khúc nhạc kia tổng cộng chia làm ba đoạn lớn, ba đoạn lớn lại có mười đoạn ngắn, từng đoạn ngắn lại chia thành ba tiểu tiết……” Mắt hồ ly dài nhỏ của Vũ Văn Duệ hiện lên tinh quang, cười nhạt nói: “Tính ra đến giờ ta chỉ dạy A Lam có ba tiểu tiết, còn rất nhiều rất nhiều chưa kịp dạy.”

Ta thề, ta nhìn thấy ánh mắt của Giang Thành trong nháy mắt phát ra tia sáng, sau đó nuốt nước miếng.

Vũ Văn Duệ lấy từ trong tay áo ra một tập nhạc mỏng, ngón tay thon dài vuốt ve bìa tập, từ từ nói: “Bản nhạc này là ‘Khả lâm khúc’, chính là thánh cầm soạn ra ba trăm năm trước. Sau khi ông ta chết thì truyền cho đại đệ tử của mình, đại đệ tử kia xem bản nhạc này là bảo bối, mặc kệ ai tới tìm cũng không chịu đưa. Sau đó nhà hắn bị cháy, toàn bộ đều bị đốt sạch, bao gồm cả bản ‘Khả lâm khúc’ kia…… Nhưng thật ra trận cháy này là do sư đệ hắn cố ý gây ra để mọi người nghĩ bản ‘Khả lâm khúc’ này đã bị hủy, hắn có thể độc hưởng thần khúc kinh thế này.”

Mắt Giang Thành đã trở thành lục quang……

“Giang phu tử có phải rất muốn tập nhạc này?” Vũ Văn Duệ cười tao nhã.

Con ngươi Giang Thành trong nháy mắt đen láy thâm trầm, “Muốn thì sao, công tử cũng sẽ không đưa cho ta tập này.”

Vũ Văn Duệ nhướng mi tuấn, “Phu tử nói sai rồi, ta đúng là muốn đưa tập nhạc này cho phu tử, không có điều kiện gì.” Nói xong hắn liền ném tập nhạc kia vào không trung.

Giang Thành rốt cuộc bất chấp độ cao nhảy lên, một phen đem tập nhạc kia nhét vào trong lòng. Hắn nhìn Vũ Văn Duệ chắp tay nói: “Vậy đa tạ công tử, bây giờ không còn sớm, công tử cùng tiểu thư nên về nghỉ ngơi.” Sau đó liền chạy vào nhà, ngay cả bọc đồ rơi trên mặt đất cũng quên luôn.

“Biểu ca.”

“Hả?”

“Huynh khẳng định hắn sẽ không mang tập nhạc kia chạy trốn?”

“Đương nhiên là không khẳng định.”

“Vậy huynh đưa tập nhạc cho hắn làm gì?”

Vũ Văn Duệ híp con ngươi dài nhỏ cười nhẹ, “Hắn chạy hay không chạy, cũng không liên quan đến kế hoạch của ta.”

Ta bất giác lui về sau từng bước, trong mắt nam nhân này có lạnh nhạt, có tự tin. Được, thật là khủng khiếp……

Sự thật chứng minh, suy đoán của ta không phải là không có lý. Giang Thành quả thật đã mang theo tập nhạc kia chạy, hơn nữa còn chạy sạch sẽ không lưu lại chút dấu vết nào. Đối với chuyện này, Vũ Văn Duệ vẫn lười biếng dựa vào ghế mềm, nhìn ta nói: “A Lam, nàng lại béo .”

-_-|||

Tuy rằng ta tò mò không biết vì sao Vũ Văn Duệ lại tự tin như vậy, nhưng cũng không mở miệng hỏi. Bởi vì ta biết dù mình có hỏi, tên hồ ly hỗn đản này cũng sẽ không nói cho ta biết, không bằng cứ yên lặng chờ xem là được rồi.

Hôm nay thời tiết bên ngoài sáng sủa trong lành, ve sầu kêu vui, chim chóc bay hăng say, ta cùng Vũ Văn Duệ ở trong phòng sung sướng gặm cắn đào ướp lạnh. Lúc này cửa lại bị một người dùng lực lớn đá văng, sau đó Giang Thành vẻ mặt tối tăm xuất hiện trong tầm mắt chúng ta. Hắn mang đôi mắt quốc bảo*, hơi thở âm trầm nói:“Vũ Văn Duệ, ‘Khả lâm khúc’ quyển hạ ở đâu?”

(*Gấu trúc)

Ta nghe vậy dại ra, quả đào trong tay lộc cộc rơi xuống.

Vũ Văn Duệ chậm rãi lau miệng, “Xem ra Giang phu tử ngày đêm nghiên cứu khúc kia, thật là chăm chỉ a.”

“Đừng nói lời vô nghĩa, nhanh nói cho ta biết quyển hạ ở đâu.” Giang Thành đã không có vẻ khiếp đảm cùng nao núng thường ngày mà trở nên khí thế cường ngạnh.

Vũ Văn Duệ không thay đổi tư thái tao nhã, nâng tay rót chén nước trà, “Giang phu tử, thật là ngượng ngùng, quyển hạ bản nhạc này chỉ sợ ta không thể tặng phu tử.”

Giang Thành nhíu mày, mây đen kéo đến.

Vũ Văn Duệ nhấp ngụm nước trà, khẩu khí có chút bất đắc dĩ, “Giang phu tử có nhớ ta từng nói muốn tìm vị Sầm tiên sinh kia không? Đó là một vị cố nhân, cũng là người yêu đàn, không, phải nói là si, ‘Khả lâm khúc’ kia ta vốn tìm cho hắn.”

Giang Thành đen nửa mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vũ Văn Duệ, ngươi……”

“Thật là có lỗi.” Vũ Văn Duệ dường như rất thành khẩn, “Quyển hạ kia, ta tuyệt đối sẽ không đưa cho người khác, cho dù là phu tử, cũng không thể.”

Giang Thành vương tay xoa mi gian của mình, nhẹ giọng niệm: “Bình tĩnh bình tĩnh bình tĩnh……”

Ta ngơ ngác nhìn gương mặt xin lỗi kia của Vũ Văn Duệ mà cả người rét run…… Giang Thành, người ngươi phải đối mặt là Vũ Văn Duệ, bình tĩnh có ích sao?

“Vũ Văn công tử.” Giang Thành hít một hơi thật sau, cổ họng run rẩy hỏi: “Có thể nói chuyện riêng không?”

Con ngươi dài nhỏ của Vũ Văn Duệ hơi hơi nheo lại, môi mỏng tao nhã gợi lên, “Đương nhiên có thể.”

Vũ Văn Duệ và Giang Thành nói gì đương nhiên ta không thể nào biết được, ta chỉ biết lúc Giang Thành ra khỏi cửa thì nửa gương mặt còn lại đều đen nốt, nhưng con ngươi đang tức giận kia lại hiện lên vẻ thản nhiên thưởng thức cùng kích động, xem ra vị cầm si này đã bị thu phục. Ta nhịn không được ngửa mặt lên trời rống lớn một tiếng: Trời xanh a, vì sao ông lại sinh ra Vũ Văn yêu nghiệt, hắn còn sống, chúng ta làm sao sống!

Thu phục cầm si Giang Thành xong, chúng ta đương nhiên phải rời thành Hà Dương chạy đến thành kế tiếp. Nhiều ngày qua thời tiết hơi hơi có chút âm u, gió thổi mang theo hơi nước cùng ngột ngạt, chắc là trời muốn mưa. Vũ Văn Duệ đang ngủ say trên giường mềm, lông mi dày dài đổ bóng trên gương mặt trắng nõn.

Ta vốn đang cầm quả táo chậm rãi cắn, không ngờ xe ngựa đột ngột dừng gấp lại, quả táo trên tay bay đi thì không nói, nhưng cả người ta còn ngã lên người Vũ Văn Duệ, đập mạnh vào. Ta nhìn hàng lông mi dài của hắn run rẩy, sau đó để lộ ra một đôi mắt đẹp mê ly mang theo hơi thở nguy hiểm.

Thân mình ta run lên, muốn rời khỏi người hắn nhưng hắn lại vươn một tay áp chế thân mình đang muốn tránh né của ta, vẻ mặt lộ ra nguy hiểm dày đặc. Vừa tỉnh ngủ, giọng hắn còn có chút từ tính khàn khàn, chậm rãi nói: “An Kha Lam, nàng không muốn sống nữa sao?”

Mẹ ta nha, Vũ Văn Duệ, hắn….hắn có bệnh tức giận lúc rời giường a!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s